Chùm thơ 1-2-3 Nguyễn Đức Bá: Nhặt mảnh vỡ thời gian gói trong ký ức

Vết xước trên câu thơ tháng năm// Tôi đốt cháy nỗi đau xé lòng khi nhớ về con/ Bầu trời sụp đổ đêm bão giông ngày ấy// Nhặt mảnh vỡ thời gian gói trong ký ức/ Đốt cháy từng đêm thành tàn tro rắc đầy trong giấc ngủ/ Câu thơ chảy máu. Tôi cố đứng lên khâu lại trái tim mình.

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Quyện trong hồn mùi khói rạ chiều quê

 

Mùi khét cay cay sóng mũi con

Mùi rạ quê hương đầy ắp miền ký ức

 

Những tàn tro bay chiều hoàng hôn phủ đầy nỗi nhớ

Đốt cháy hôm nay để ngày mai đồng xanh xanh mãi

Cho mặt trời rực sáng giữa bình minh

 

Tuổi thơ con cháy trên cánh đồng thơm mùi rơm rạ

 

Giọt mồ hôi cha rơi trên luống cày nắng trưa tan chảy

Giọt nước mắt mẹ lăn dài những mùa lũ ngập đồng quê

 

Vẫn còn đây những chiều thả lờ bắt cá

Vẫn còn đây chiếc gàu đêm múc cả trăng vàng

Vẫn còn lại trong con mùi thơm rơm rạ quê nhà…

 

Tôi về tìm lại con dế xưa

 

Đêm trăng rơi chạm mềm vạt đất

Hạt sương khuya ngủ vùi trong lớp cỏ

 

Tiếng dế rúc ký ức một thời xa

Mái tóc xanh đã chuyển màu mây trắng

Chỉ nghe tiếng dế trong giấc mơ đời tan chảy giữa mùa thu

Sân trường lặng lẽ dấu chân em

 

Nắng đã rơi trên nhành phượng đỏ

Ngày chia tay lớp học gần kề

 

Cánh bằng lăng ép vào trang vở

Để mai này còn nhớ những ngày qua

Chỉ còn lại tiếng ve gọi mùa về dấu xưa rụng vỡ

 

Níu lại mùa hoa phượng thắp lửa hồn người

 

Góc sân trường rực đỏ cánh phượng hồng

Tháng năm về mùa thi lại đến

 

Bâng khuâng chiều nhớ hạ vàng

Ru giấc mơ ai vào miền xa vắng

Cháy bên trời và cháy cả trái tim yêu

 

Trả lại thời gian trả lại tháng ngày

 

Những đêm khuya ánh đèn cùng trang sách

Nghe gió gọi thầm lặng lẽ miền xa

 

Góc sân trường ghế đá hàng cây

Ru mây vào mộng nghe tim vỡ

Nỗi nhớ trong ta dấu lặng buồn

 

Cánh phượng hồng cháy đỏ

 

Giọt nắng bên trời xa vắng

Hạ vàng rụng vỡ giấc mơ

 

Trang vở lặng buồn không nói

Chia tay trường lớp từ đây

Mắt nhòa cánh phượng giọt rơi

 

Cày trên cánh đồng chữ ngổn ngang con số

 

Chiếc đèn dầu đã thức cùng tôi

Cao nguyên nắng gió đã thức cùng tôi

 

Con chét đêm về bò trên bụng chữ

Tấm bằng bác sĩ, kỹ sư những người học trò cũ rực sáng

Viên phấn xa rồi nhưng ngọn lửa hồng mãi cháy với thời gian

 

Đại ngàn gục chết

 

Quằn quại. Mặt trời thiêu đốt

Mặt đất bazan rát bỏng dưới cái nắng kinh hoàng

 

Những tượng gỗ bên nhà sàn đẫm lệ

Mặt trăng hấp hối trên dòng sông cạn kiệt

Con chim Ch’rao đang khóc. Những con thú đang núp sau đống lửa.

 

Những tiếng cười sảng khoái ngồi trên bộ xương rừng

 

Ngọn gió Tây Nam mang hơi lửa hồng hộc thổi qua

Những cánh rừng tàn tạ hấp hối, hơi thở cuối cùng

Thú hoang nhỏ lệ. Mặt trời thiêu đốt. Màu xanh chìm ngục tối

Cột gỗ, salon, giường tủ…hả hê nhảy múa

Đất trụt. Núi lở. Tiếng khóc đêm giông bão. Bầy sói đang tru.

 

Vết xước trên câu thơ tháng năm

 

Tôi đốt cháy nỗi đau xé lòng khi nhớ về con

Bầu trời sụp đổ đêm bão giông ngày ấy

 

Nhặt mảnh vỡ thời gian gói trong ký ức

Đốt cháy từng đêm thành tàn tro rắc đầy trong giấc ngủ

Câu thơ chảy máu. Tôi cố đứng lên khâu lại trái tim mình.

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *