Chùm thơ 1-2-3 Trúc Thanh: Thương con sáo sang sông nhìn quê nhà ứa lệ

“Nhìn cuộc sống qua cánh cổng cài then/ Mắt mẹ mờ “người nào như người nấy”/ Sau tiếng chào qua lớp khẩu trang mẹ cúi mặt thở dài”. Đại dịch Covid-19 len lỏi vào từng gia đình, mà buồn đau hơn cả là với người già và trẻ thơ. Người con gái làm dâu xứ xa như “con sáo sang sông nhìn quê nhà ứa lệ” chỉ còn biết tự an ủi, hy vọng: “Mọi sự mất còn mai lùi về quá khứ/ Mùa dịch bệnh kinh hoàng người cách ly người, thương lắm!/ Bầu trời lại trong xanh ngày mẹ gượng cười tiễn sáo sang sông”. Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên đầy xúc động, nhà thơ trẻ Trúc Thanh từ Tiền Giang gửi gắm bao nỗi niềm trắc ẩn mùa dịch…

Nhà thơ trẻ Trúc Thanh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Con tình cờ nhặt tiếng thở dài mẹ đánh rơi

 

Giữa chiều tà nắng xuyên qua lối nhớ

Vạt khói chín nỗi niềm run tiếng thở hoang mang

 

Nhìn cuộc sống qua cánh cổng cài then

Mắt mẹ mờ “người nào như người nấy”

Sau tiếng chào qua lớp khẩu trang mẹ cúi mặt thở dài

 

Thương từng phố ôm niềm tin chờ đợi bước chân người

 

Thương nụ cười hồn nhiên trên gương mặt trẻ thơ

Xách túi hành trang đồ chơi và bánh snack.

 

Chuyến đi này lòng người quặn thắt

Mưa rớt xuống từng đường từng hẻm nhỏ lem nhem

Sau cơn ho sẽ nảy mầm niềm tin ngoan cường… Bé nhỉ!

Tuổi thơ chống dịch. Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

Thương con sáo sang sông nhìn quê nhà ứa lệ

 

Ừ thôi em cứ an lòng

Rồi cái mùa oan nghiệt cũng sẽ qua thôi

 

Mọi sự mất còn mai lùi về quá khứ

Mùa dịch bệnh kinh hoàng người cách ly người, thương lắm!

Bầu trời lại trong xanh ngày mẹ gượng cười tiễn sáo sang sông

 

Ta tự sống thật dẫu đời chẳng ngụ ý phanh phui

 

Mình lạc đường giữa lễ hội hóa trang vô tội vạ

Hóa thân thành nhân vật ta qua phiên bản khác trong ta

 

Bỗng đến một mùa rất lạ

Vạch trần nhau bằng ánh mắt hoài nghi

Không ai bảo ai nhưng tất cả đều thoát vai và sống thật

 

TRÚC THANH (TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.