Chùm thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Tiếng vạc chiều sám hối ngày trai

Trăng Phật đản đã tròn từ mấy ngàn năm trước// Lời hẹn hò môi mắt từ bi/ Cuộc đời vẫn nông sâu bờ bến// Người có nợ những mùa Ngâu truyền thuyết/ Tiếng vạc chiều sám hối ngày trai/ Hồi chuông tan buồn như tiếng thở.

Nhà thơ Võ Văn Trường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Những vu vơ tiễn tôi ngày nhớ…

 

Nước cả, sông đầy bờ cứ dần xa

Rồi “sắc bất ba đào” tiếng phụ tình từ đó

 

Có những mùa trăng gieo cấy nỗi buồn

Trong đôi mắt chú bò vàng ngơ ngác

Và con Ky(*) lệ tràn vì bạn đời cũng đã bỏ đi

_________

(*) Chú chó cưng của gia đình tôi ngày đó.

 

Những ngọn gió hoài thai chờ đợi

 

Đâu phải cơn mơ lạc phách giữa đời

Mà lấn chen khổ đau – hạnh phúc

 

Tôi tìm em lạc mùa hoa cỏ

Đêm trổ cơn mưa, rưng rức đàn bà

Và gió hai mươi năm khướt say nghiệt ngã

Tôi về quê mùa rơm rạ trở chiều

 

Tiếng gà gáy giữa hai làng xa vắng

Gió nhú mầm thướt lướt thung xưa

 

Viên đất mịn thoi thóp vì mưa dối

Lạ quen ẩn mật một khu vườn

Khi bầy ong bay đi, trốn vào hóa thạch

 

Trăng Phật đản đã tròn từ mấy ngàn năm trước

 

Lời hẹn hò môi mắt từ bi

Cuộc đời vẫn nông sâu bờ bến

 

Người có nợ những mùa Ngâu truyền thuyết

Tiếng vạc chiều sám hối ngày trai

Hồi chuông tan buồn như tiếng thở.

 

Rượu nhân thế lụt trôi đêm mộng mị

 

Ai xa quê còn nhớ gốc phần

Khói nhang chiều…vệt nắng

 

Chớp mắt thành chia ly

Cầu vồng vành tang trắng

Mẹ hiên nhà ngóng trông …

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *