Chùm thơ Đặng Bích Hằng: Con gái bãi ngang yêu đến quên mình

 “Những ngư dân thành cột mốc hiên ngang/ Giữ bình yên biển bờ Tổ quốc/ Những cánh buồm nâu, xin biển khơi con trích con nục/ Xin biển khơi, con ruốc để mưu sinh// Con gái bãi ngang yêu đến quên mình/ Phóng khoáng nồm nam, mặn mòi biển cả/ Em thích anh gọi em là Nàng Tiên Cá/ Mỗi bước đi ghim chặt biển vào làng” – những câu thơ vừa tự nhiên vừa tinh tế, ngập tràn cảm xúc từ một tấm lòng, một tình yêu sâu nặng với mảnh đất chôn nhau cắt rốn của Đặng Bích Hằng: “Máu đã bầm nước xanh biển cả/ Những rặng phi lao xếp đội ngũ giữ làng”

Nhà giáo Đặng Bích Hằng Trường THPT Nguyễn Du, Nghi Xuân, Hà Tĩnh.

EM YÊU VÙNG BÃI NGANG

 

Nghe anh gọi quê em vùng Bãi Ngang

Ngang hướng mặt trời, dọc theo đất nước

Dáng lược ngà cài vào hình Tổ quốc

Từ thuở hồng hoang đến mãi ngàn sau

 

Em muốn kể anh nghe về Bãi Ngang

Nơi dãy Hồng Sơn duỗi chân chắn sóng

Thương mẹ vọng phu, bồng con đứng ngóng

Những oan hồn, miếu mạo linh thiêng

 

Doi đất Bãi Ngang có bao giờ bình yên?

Bão tố, sóng thần, tháng năm giặc dã

Máu đã bầm nước xanh biển cả

Những rặng phi lao xếp đội ngũ giữ làng

 

Những ngư dân thành cột mốc hiên ngang

Giữ bình yên biển bờ Tổ quốc

Những cánh buồm nâu, xin biển khơi con trích con nục

Xin biển khơi, con ruốc để mưu sinh

 

Con gái bãi ngang yêu đến quên mình

Phóng khoáng nồm nam, mặn mòi biển cả

Em thích anh gọi em là Nàng Tiên Cá

Mỗi bước đi ghim chặt biển vào làng

 

Bãi Ngang ơi! doi đất hiên ngang

Là trạm gác mắt trời soi biển biếc

Là máu thịt cha ông,  hồn thiêng tổ quốc

Là con tàu quê hương mãi mãi trường tồn.

 

CHIỀU TRÊN BẾN CẢNG NHỚ CHA

 

Chiều biển gọi, con bồi hồi vời vợi

Bến cảng xuân tràn thấp thoáng bóng mơ

Sóng cuộn trào vỡ oà niềm nức nở

Biển và con dâng nỗi nhớ khôn nguôi

 

Cả cuộc đời cha gắn với biển khơi

Bám biển giữ trời ra khơi vào lộng

Khi trời yên cũng như khi biển động

Cha nói “tàu là nhà biển cả là quê hương”

 

Tàu bá vai nhau trên bến cảng thân thương

No khoang cá dập dìu ôm bến xoã

Không còn cha lên boong dang tay ôm biển hát

Không còn thủy thủ đoàn vỗ nhịp hát theo cha

 

Hải âu lưng trời vẫn tung cánh khơi xa

Cha không còn vẽ chim liệng chao cánh sóng

Cha nói hải âu bạn đường người đi biển

Tàu giữa trùng dương cha bớt quạnh lòng

 

Con soi vào nước biển xanh trong

Thương mái tóc cha bạc đầu theo sóng

Con vẫn lo âu những ngày biển động

Lại thương cha chống chọi với vô cùng.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

GỬI NGƯỜI ĐÊM MỘT LỜI RU…

 

Trăng sao buông tiếng thở dài

Giật mình thanh xuân ngắn lại

Tay phải vỗ về tay trái

Trầm im một khúc

à ơi…!

 

Mỗi ngày một vầng dương rơi

Mỗi đêm một vầng nguyệt rụng

Bao ngày bao đêm ta lượm

Nghe bờ ru biển

à ơi…!

 

Thế giới hơn bảy tỷ người

Nhận ra nỗi đau từng trải

Ai người xức thuốc băng lại?

Ai người xát muối…

à ơi…!

 

Niềm vui sẽ cùng nhau tới

Nỗi buồn sẽ rủ nhau đi

Cung đàn so dây nối nhịp

Bình yên dạo khúc

à ơi…!

 

TRÒ CHƠI NGHỊCH CHỮ

 

Phơi giữa nắng gió cuộc đời

Có đôi lúc chơi trò nghịch chữ

Vẽ con chữ cợt đùa trên giấy

Trong bông đùa râm rỉ của ngôn từ

 

Có thăng hoa, có đau xót trường miên

Thấy cả ngôn ca nơi thiên la địa vọng

Vẫn cứ tuôn ra trùng trùng điệp điệp

Trong miền hư vô nửa có nửa không

 

Trong kép ngoài đơn thực thực, hư hư

Rồi cứ thế pha màu cho ngôn ngữ

Pha xanh với đỏ pha trắng với hồng

Pha ít thì thiếu pha nhiều thì dư

 

Lội giữa bùn đen mà tìm thấy ngọc

Pha thanh vào tục , pha tỉnh vào say

Thấy người thực dắt tay người ảo

Ghép chữ thành thơ có dở, có hay

 

Nếu đời không hoa hồng, không âm nhạc

Như cây xanh bị bứng khỏi phù sa

Chuyển đến trồng miền khô cằn nắng gió

Nhìn xác chữ nằm phơi liệm câu thơ tan

 

ĐẶNG BÍCH HẰNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.