Chùm thơ Hoàng Trọng Bường: Anh đã yêu rồi em biết không?

Không em anh thấy nhớ trong lòng/ Anh đem nỗi nhớ ra phơi nắng// Đợi nhớ khô rồi anh lại mong/ Anh mơ, anh nhớ dáng hình em/ Hương ướp loang loang mái tóc mềm.

Nhà thơ Hoàng Trọng Bường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Anh đã yêu rồi em biết không?

 

Không em anh thấy nhớ trong lòng

Anh đem nỗi nhớ ra phơi nắng

 

Đợi nhớ khô rồi anh lại mong

Anh mơ, anh nhớ dáng hình em

Hương ướp loang loang mái tóc mềm.

 

Hơi thở em sao nồng ấm quá

 

Tình em anh ủ đã lên men

Luôn nghĩ tới em, nghĩ rất nhiều

 

Nụ cười em đượm nét hương yêu

Đôi mắt là cả trời thương nhớ

Hai má em sao quá mỹ miều.

Anh đã yêu em tự buổi đầu

 

Từ ngày hai đứa mới quen nhau

Mấy lần anh cố tình che giấu

 

Để khỏi phô lên tiếng yêu đầu

Càng che, càng giấu để yêu em

Càng hiện ra dần với mỗi đêm.

 

Hễ nhắm mắt thôi là thấy nhớ

 

Nhớ em rồi xua đuổi bóng đêm

Xoay trở cách nào cũng nhớ em

 

Nhớ em và nhớ mãi hình em

Gặp nhau chi để anh nhung nhớ

Cuộc tình đôi ngả… bởi chia phôi

 

Anh đã yêu em tự buổi đầu

 

Khi mà hai đứa mới quen nhau

Cuối chiều mưa một mùa đông ấy

 

Đến mãi bây giờ không thể quên

Thời gian vẫn lướt đi nhanh quá

Nguyệt Lão gieo chi chữ vô tình.

 

HOANG TRỌNG BƯỜNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *