Chùm thơ Lê Sỹ Đồng: Con gái sinh tháng ba có khác gì tháng bảy!

Chỉ mong là đàn bà trên nệm rối gối chăn ra/ Ửng hồng một sớm xuân sắc đượm nhụy hoa!// Tỉnh thức vẫn biết là hương phù sa một lúc thoảng qua/ Có rồi không tháng ba tháng bảy bồng bềnh không dứt/ Gồng gánh yêu thương cấy lên những ruộng mùa!

Nhà thơ Lê Sỹ Đồng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Con gái sinh tháng ba có khác gì tháng bảy!

 

Chỉ mong là đàn bà trên nệm rối gối chăn ra

Ửng hồng một sớm xuân sắc đượm nhụy hoa!

 

Tỉnh thức vẫn biết là hương phù sa một lúc thoảng qua

Có rồi không tháng ba tháng bảy bồng bềnh không dứt

Gồng gánh yêu thương cấy lên những ruộng mùa!

 

Mùa thu chưa mở lòng thì em biết làm chi?

 

Lá vàng đâu cho em nhặt lãng mạn đôi khi

Bước chân nào ghi lên những chiều kỉ niệm.

 

Ôi những nụ hôn âu yếm bất chợt tan biến như hơi đêm

Trăng tròn trống rỗng trước sân chao mình trong lu nước

Đợi em đổ tình vào hay vớt ánh thu lên!

Khi em nuông chiều cảm xúc lúc hơi thở rộn ràng

 

Em sẽ thả tóc lên mây cho gió tùy nghi ngả ngớn

Em sẽ để hoa lên bàn tay cho hương thơm mơn trớn

 

Nồng nàn em đi tìm em trong căn phòng không khóa cửa

Cớ chi nắng phải thẹn thò lén nhìn qua cửa sổ

Em đây sống cho phút giây là em!

 

Trong khe đất nứt em tìm mạch nguồn sự sống

 

Có gì trong hạt phù sa đọng lại như socola

Có gì ngoài hạt cỏ chờ được bật ra trong ánh sáng!

 

Trong màu nắng chói chang những gốc rạ đang chờ được cháy

Bất chợt em muốn đốt mình trong tình yêu để gieo mần sống

Hóa vàng lớp rêu phong trong lệ mắt chực tràn.

 

Em không là cánh chim nhỏ bình yên trong chiều gió

 

Đó là lựa chọn không lượng sức mình nhưng chân tình

Bình yên sao vui: cuộc đời sẽ dần nhạt vị

 

Em sẽ vút lên mặc gió ngàn đang ập xuống

Trên cao xa có những tia nắng đang tuôn qua khe núi bạc

Trải thảm vàng trên những thang mây!

 

Bình Dương, 20.3.2021

LÊ SỸ ĐỒNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *