Chùm thơ Lê Thanh Hùng: Hoa bên trái và quả chưng bên phải

Văn hóa của mình mặc định, khởi nguyên bên trái/ Cả chuyện áo quần, nết ở, nét ăn// Người xứ biển, hướng mặt trời lên là trên, lặn là dưới/ Ở trên núi, theo dòng nước gọi lên nguồn xuống biển/ Nhưng đều có chung một tầm nhìn, ra bắc vào nam

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Một góc tình gãy vụn trầm luân

 

Vẫn còn nguyên, óng biếc nét hồi xuân

Em giơ tay với, tháng năm đi buông thả

 

Vẫn bối rối, giật mình trước cơn gió lạ

Mỗi chiều về, ngồi suy nghĩ mông lung

Chợt hoàng hôn rơi một nỗi nhớ vô cùng…

 

Hạnh phúc thì không thể mua bằng tiền

 

Hãy chỉ giùm tôi, hạnh phúc nào thật sự không cần tiền

Trong vòng xoáy của cuộc đời, đêm ngày tất bật

 

Có ai đó đã muộn màng đánh mất

Một hạnh phúc ngọt ngào, giản dị đơn sơ

Rồi loay hoay đi tìm, trong tiếc nuối vô bờ …

Hoa bên trái và quả chưng bên phải

 

Văn hóa của mình mặc định, khởi nguyên bên trái

Cả chuyện áo quần, nết ở, nét ăn

 

Người xứ biển, hướng mặt trời lên là trên, lặn là dưới

Ở trên núi, theo dòng nước gọi lên nguồn xuống biển

Nhưng đều có chung một tầm nhìn, ra bắc vào nam

 

Trăng trắng cả đường qua bãi Rạng

 

Một mình ngồi, em ngắm ánh trăng rơi

Đêm hư ảo đang bóc ngày tách tháng

 

Bãi bờ xa đang ngập ánh trăng ngời

Niềm yêu cũ đã chìm trong quên lãng

Ngồi một mình, trong bóng hụt tình vơi

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *