Chùm thơ Lê Thanh Hùng: Thời gian trôi qua, niềm kiêu hãnh chỉ còn là tuổi tác

Khi trưởng thành, ta có thể tự cười chính mình// Trọn vẹn một góc nhìn, trong chiều kích nhân sinh/ Thời gian trôi qua, niềm kiêu hãnh chỉ còn là tuổi tác// Và nguyên đó, một cái nhìn kiêu bạc/ Biết bao nhiêu điều theo năm tháng đã chìm trôi/ Chỉ còn lại một mình ta, sau cuộc đôi hồi…

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Trời trở gió, cơn giông chiều rối lẫn

 

Em bước qua lướng vướng chiếc áo dài

Những gờ cong, nét xuân thì lồ lộ

 

Ngơ ngẩn nhìn, len lén nhũng chàng trai

Đang mỉm cười giả bộ

Em quay ngang, khóe mắt tỏ bày…

 

Ngồi thả hồn về một thuở rong chơi

 

Tóc em bay, nắng tỏa ngập ngời

Dòng sông cạn bên trời trở gió

 

Bãi cát tháng năm, một vụng tình để ngỏ

Ngồi bên em, sao cứ mãi ngập ngừng

Để bây giờ, nhớ lại, bỗng dưng!

Khi trưởng thành, ta có thể tự cười chính mình

 

Trọn vẹn một góc nhìn, trong chiều kích nhân sinh

Thời gian trôi qua, niềm kiêu hãnh chỉ còn là tuổi tác

 

Và nguyên đó, một cái nhìn kiêu bạc

Biết bao nhiêu điều theo năm tháng đã chìm trôi

Chỉ còn lại một mình ta, sau cuộc đôi hồi…

 

Có phải mọi sự vật đều xuất phát từ tâm

 

Trong khi hoa nở, hoa tàn theo quy luật

Quá trình hoàn hảo nào không có phân khúc sai lầm

 

Theo nhịp thời gian

Vọng đổ âm âm

Hoa rụng rơi rồi, nụ mới sẽ xanh cành…

 

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *