Chùm thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Một đời nặng nợ cánh đồng

Tiết trời oi bức đồng khô nứt// Nhánh mù u, con bướm chẳng ham về/ Trái bần chua cũng không buồn trộn mắm// Kì hạn mặn kéo dài đốt lòng ba nhong nhóc/ Một đời nặng nợ cánh đồng/ Thêm vị cay xè giữa bữa cơm quê.

Nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Tiết trời oi bức đồng khô nứt

 

Nhánh mù u, con bướm chẳng ham về

Trái bần chua cũng không buồn trộn mắm

 

Kì hạn mặn kéo dài đốt lòng ba nhong nhóc

Một đời nặng nợ cánh đồng

Thêm vị cay xè giữa bữa cơm quê.

 

Tháng năm ầu ơ con cóc nhảy

 

Nghiến răng ken két

Cau xanh ơ hờ

 

Cánh chuồn lượn thấp lượn cao

Đìa mương in dấu chân khô

Bầu trời sậm màu, sáng trong bừng lửa thiêu cóc nhảy.

Hè về nhung nhớ xoắn màu hoa

 

Em giấu gương mặt mình sau nhánh phượng sân trường

Đảo mắt ghế đá hàng cây lầm tưởng tóc thề bỏ ngõ

 

Lùng sục tiếng ve râm ran khàn giọng

Em gieo ánh nhìn vào phượng thắm

Anh đi tìm suốt tháng năm rơi.

 

Sân trường mùa vắng tiếng em

 

Cái lần hè vội gọi tên

Ngập ngừng phượng thắm chồng chềnh tháng năm

 

Huyên thuyên vạt áo em cầm

Áo dài tha thướt cà lăm mắt người

Hay là trời cũng đổ ngươi!

 

Khi người nghệ sĩ hóa thân

 

Cũng rằng một kiếp tơ vương

Nhả sao cho hết đoạn trường thế gian

 

Hoàng bào gấm vóc cao sang

Tả tơi manh áo, sỗ sàng ba hoa

Khóc – cười, cười – khóc thật thà?

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU (TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *