Chùm thơ Nguyễn Đức Bá: Gọi trăng về nhặt lại những mùa thương

Gom chút lá rơi xếp vào đêm cổ tích// Gọi trăng về nhặt lại những mùa thương/ Ôm nỗi nhớ lạc qua miền sóng vỗ// Chạm vết trầm khoảng lặng giọt sương khuya/ Tay choàng qua vùng trăng rơi bỏ ngỏ/ Sương lặng lẽ đi tìm bóng lá đêm tan chảy giấc môi mềm…

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Say khát vầng trăng sóng mềm lặng lẽ

 

Gọi trăng về bến nhớ lời ru

Đêm mơ. Hồn biển đong đầy

 

Trăng ngã sợi tơ lòng khắc khoải những mùa thương

Xô giọt sương mềm rơi trên miền nhớ

Nụ hôn ngọt ngào biển say khát một vầng trăng

 

Chênh chao thu vàng mùa trăng khuyết đi qua

 

Ai thả giọt trăng vàng tan giữa sông trăng

Tiếng thời gian nghiêng trôi về miền xa thuở ấy

 

Mảnh ghép đêm mơ bóng nhạt nhòa

Biển long lanh miền trăng khuya rụng vỡ

Sóng vỗ nghìn trùng tan dấu môi hôn

 

Bờ khoảng lặng gọi em về đầy ắp mùa thu

 

Tóc em vàng theo mùa trăng bóng đổ

Gió bên trời vọng lại giấc mơ xa

 

Đêm biển lạnh một trời mây tan chảy

Nụ hôn tình chạm sóng nước mênh mang

Đợi mùa thu nhịp rung vàng rụng. Trăng về giữa biển đời

Gom chút lá rơi xếp vào đêm cổ tích

 

Gọi trăng về nhặt lại những mùa thương

Ôm nỗi nhớ lạc qua miền sóng vỗ

 

Chạm vết trầm khoảng lặng giọt sương khuya

Tay choàng qua vùng trăng rơi bỏ ngỏ

Sương lặng lẽ đi tìm bóng lá đêm tan chảy giấc môi mềm…

 

Giấc mơ em mùa thu về qua cửa

 

Thả xuống dòng sông mơ chiều rũ bóng

Phía chân trời dội sóng vào đêm

 

Bóng trăng chạm bàn tay mềm hôn mãi

Ngã vọng mùa chin rụng giấc chiêm bao

Lặng lẽ miền thu trăng vỡ tóc em vương

 

Chạm miền trăng vỡ

 

Đêm thu lạc giữa ngàn năm

Rêu xanh sương mềm lá cỏ

 

Lời ru lạc giữa cơn mê

Ai níu mộng cho trăng về bến đợi

Vách đời nghiêng trăng run rẩy bến sông gầy

 

Ướt giấc mơ trăng đêm hoang triền cỏ dại

 

Ai xô trăng trầm tích đêm thu vàng rụng

Lạc trong mắt em say một cung đàn

 

Vườn khuya tan chảy.Trăng trôi một dải lụa mềm

Ai níu trăng mơ để trăm năm cỏ rối

Tóc thu buồn trăng rớt xuống bờ vai…

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *