Chùm thơ Nguyễn Minh Ngọc Hà: Mẹ mắc câu ca dao giữa hai đầu cánh võng

Câu sáu căng phía đầu, câu tám căng phía chân/ Con ngủ ngon không lật khỏi võng nằm// Mưa gió rùng rùng thổi nhà dột cột xiêu/ Mẹ ôm lấy đàn con che mưa chắn gió/ Con như thấy cánh cò trong lời hát mẹ ru

Nhà thơ trẻ Nguyễn Minh Ngọc Hà ở Bình Dương

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Mẹ mắc câu ca dao giữa hai đầu cánh võng

 

Câu sáu căng phía đầu, câu tám căng phía chân

Con ngủ ngon không lật khỏi võng nằm

 

Mưa gió rùng rùng thổi nhà dột cột xiêu

Mẹ ôm lấy đàn con che mưa chắn gió

Con như thấy cánh cò trong lời hát mẹ ru

 

Tao dắt mày về đồng quê cổ tích

 

Cưỡi lưng trâu dang nắng mỗi trưa hè

Chạy mòn bờ đê theo cánh diều cao vút

 

Ghé thăm tuổi thơ ngủ quên trong ký ức

Học lại tiếng cười một thuở vô tư

Rủ rê bao bận, mày chẳng chịu ừ!

Ngồi nhẩm đếm những vì sao đi lạc

 

Này vì sao xa xứ lìa quê

Này vì sao quên cả đường về

 

Canh tập tàng thiếu rau kém ngọt

Nồi sành sứ cá kho tộ kém ngon

Mắt đứa bỏ quê thừa mứa nỗi buồn

 

Đừng khuấy động mặt hồ ngủ yên ký ức

 

Sẽ bão tố cơn đau về thắt ngực

Nơi em từng lưu chiến tích vẻ vang

 

Trái tim em châu báu, bạc vàng

Còn tim này chỉ nghèo hèn máu thịt

Tôi đâu dám thêm lần đũa mốc chòi mâm son

 

Nếu thế giới chỉ còn em và tôi

 

Em có đến chữa lành bao thương tích?

Trái tim tôi máu sẽ lại tuần hoàn

 

Hay em sẽ vung nhát chém ngang tàng?

Rồi kiêu hãnh bước qua xác tôi ngã gục

Em thà rằng cô độc. Tình yêu không thể van xin!

 

NGUYỄN MINH NGỌC HÀ

(HỘI VHNT BÌNH DƯƠNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *