Chùm thơ Phạm Thanh Bình: Mẹ ơi! Con đã sai rồi

Đánh đi mẹ, đánh đau vào/ Sao mẹ không đánh… lại trào lệ rơi// Mênh mông sông biển đất trời/ Sánh sao lòng mẹ cả đời bao dung// Tày gang, chạm bến vô cùng/ Lời kinh muộn, cứ não nùng mẹ ơi!?

Nhà thơ Phạm Thanh Bình bên mẹ

Mẹ ơi! Con đã sai rồi

 

Ngày xưa, ngồi đợi mẹ về

Để được quả ổi, quả lê, quả hồng

 

Mẹ giờ đợi hết chiều đông

Gặp con, mong gặp… mà không cần gì

 

Như chim sải cánh thiên di

Đi tìm nơi ấm, ấm mình con thôi

 

Mẹ ơi! Con đã sai rồi

Con thèm mẹ đánh một roi thuở nào

 

Đánh đi mẹ, đánh đau vào

Sao mẹ không đánh… lại trào lệ rơi

 

Mênh mông sông biển đất trời

Sánh sao lòng mẹ cả đời bao dung

 

Tày gang, chạm bến vô cùng

Lời kinh muộn, cứ não nùng mẹ ơi!?

Hoa bất tử

 

Ta nghe nhiều những triết lí nhân sinh

Những rao giảng từ vĩ nhân, chính khách

 

Những điều đó, có thể là chân lý

Sao ví bằng, lời răn dạy mẹ cha

 

Ta thả hồn theo làn điệu dân ca

Và bay bổng trước một làn quan họ

 

Nhưng bỗng dưng ta khóc như đứa trẻ

Khi đâu đây, vang một giọng ru hời

 

Vạn đóa hoa, ta từng nhận trong đời

Đóa đẹp nhất trong lòng ta là mẹ

 

Trong tim ta, mẹ là “Hoa bất tử”

Hết trăm năm, ta vẫn giữ riêng mình!

 

Giấc mơ ngày giãn cách…

 

Vịn giấc mơ, tôi tìm về với mẹ

Nắng chang chang, nắng rát sân hè

 

Biết mẹ ngủ, con bước vào thật khẽ

Người vẫn giật mình, thảng thốt… gọi tên tôi

 

Được phôi thai, từ dòng máu mẹ

Hơi thở tôi, vương hương sữa của Người

 

Nên vì thế dẫu mắt mờ, tai ngãng

Mẹ nhận ra con, bằng linh cảm mẫu từ

 

Như thân cây, vừa qua mùa thu hoạch

Nhựa sống Người, đã hóa quả là tôi

 

Mẹ xơ xác, tôi như người có lỗi

Sông thời gian cũng bên lở, bên bồi

 

Ôi dòng đời, có thể nào trôi ngược

Bên lở là con, để cho mẹ bên bồi

 

Tôi chợt tỉnh, bởi tiếng xe gầm rú

Còi cứu thương, cướp mất giấc mơ tôi

 

Rồi chợt hiểu, tôi đưa tay làm dấu

Cầu cho Người, và tất cả… bình an!

 

PHẠM THANH BÌNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *