Chùm thơ Phan Hoàng: Đêm đêm canh giữ tiếng thở mẹ nhọc nhằn

Quẳng gánh bôn ba phiêu bạt hư danh/ bay về ngôi nhà tuổi thơ độc thoại gió xuân ký ức/ như con bò đi hoang trở về hít thở mùi chuồng thân thuộc/ cúi đầu tạ lỗi nghĩa trọng tình thâm/ đêm đêm canh giữ tiếng thở mẹ nhọc nhằn/ lòng nặng trĩu ngọn núi tuyết đông suy tư nhức nhói

Mẹ của nhà thơ Phan Hoàng

Mẹ gánh ước mơ

 

Mẹ quảy mẹ chạy

cắc bụp cắc đùng

người ngã sau lưng

người chúi trước mặt

 

Tuổi thơ tôi trên thúng gióng tản cư

mẹ gánh ước mơ chạy qua mùa loạn lạc

tiếng khóc con thơ

mạnh hơn

tiếng gầm đại bác

 

Những con đường loang lổ hố đen đao phủ

sông suối lềnh bềnh ngầu đỏ máu tươi

biển thét gào lớp lớp sóng trào chia lìa tình mẫu tử

 

Bước mẹ đè gió nam cồ

lướt mềm sỏi đá nhấp nhô triền núi

giải độc vạt rừng giãy giụa da cam

an ủi ruộng nương um tùm cỏ dại

 

Bàn chân trần rễ tre toé máu

thúng gióng gió đánh hụt hơi

mẹ đặt con ngồi dưới hố bom khét bầm thân đất

ngoái cổ ngóng về đồng làng tan hoang mồ mả ông bà

 

Gỡ nón quạt mùi bom

bóng mẹ che tầm đạn

âu yếm con mẹ khóc

bập bẹ mẹ con cười

nụ cười con thơ

mạnh hơn

tiếng gầm đại bác

nụ cười gieo vào lòng mẹ hạt giống hy vọng

đồng làng bình yên gặt những mùa sau…

 

Níu lòng Sông Đáy

                Gửi NQT

 

Phan Hoang oi, me toi mat luc 3h24p

dòng tin nấc tiếng kêu thảng thốt

 

Buổi sáng mùa đông không màu

bạn đứng giữa trời ôm đầu tức tưởi như đứa trẻ thơ

quì gối ôm choàng bờ cát già độ lượng

những dòng lửa từ hai hốc đất sưởi ấm lòng mẹ

không chỉ chín chiều ruột đau

 

Sông Đáy trong mơ vẫn dâng ngang trời

mẹ như cánh chim đêm

mãi mãi hoá thân vào châu thổ

 

Ngày lót lá

bạn níu lòng sông Đáy

tôi bàng hoàng lội ngược gió sông Ba

 

22.11.2008

 

Quê ngoại chiều cuối năm

 

Con nào thấu gió mưa lòng mẹ

Quặn nhớ thương mồ mả ông bà

Hương trầm tỏa ấm miền quê ngoại

Mây trắng đầu cười tuổi trăng xa

 

Mưa trời mưa lòng

 

Nắng quê nung người chỉ sứ ra hoa

Ngày con đi mưa bỗng òa nức nở

Ôi cơn mưa như tấm lòng rộng mở

Mẹ dành cho con sải cánh chim bằng

 

Vườn cà của mẹ

 

Thánh Gióng xưa đánh giặc xong được dâng cơm cà

Ngọn gió ta đi xa về được ăn cà mẹ trồng vườn cũ

Ôi cơm cà gắn cả cuộc đời nắng mưa lam lũ

Không có phép thần làm sao ta trả ơn mẹ và đất đai?

Nhà thơ Phan Hoàng ở quê nhà Phú Yên 2.2021

Ơi lũ sao hừng đông không đi ngủ!

 

Tiếng cuốc đầu hè nhạc công độc tấu

Dàn giao hưởng ò ó o rền vang xóm dưới làng trên

 

Bên hiên khói thuốc chập chờn những thước phim dĩ vãng

Đau nhức mẹ trở mình tê tái cơn giông lởn vởn quê nhà

Có phải lũ sao bầu bạn tuổi thơ chia sớt nỗi lòng ta?

 

Tiếng thở mẹ nhọc nhằn

 

Thẫn thờ đêm tiếng thở mẹ nhọc nhằn

tiếng cánh cò rã rời trăm năm âm thầm mưa nắng

tiếng kết tủa buồn vui đời sông chạm biển về nguồn

 

Quẳng gánh bôn ba phiêu bạt hư danh

bay về ngôi nhà tuổi thơ độc thoại gió xuân ký ức

như con bò đi hoang trở về hít thở mùi chuồng thân thuộc

cúi đầu tạ lỗi nghĩa trọng tình thâm

đêm đêm canh giữ tiếng thở mẹ nhọc nhằn

lòng nặng trĩu ngọn núi tuyết đông suy tư nhức nhói

 

Ngoài vườn côn trùng mê mải reo ca

đón chào những mầm non cựa mình vươn từ lòng đất

gió rón rén nép mình hơi ấm se sắt sinh thành

nước mắt lặng lẽ cứa vào lòng đêm

rơi theo từng tiếng thở mẹ nhọc nhằn dự báo

trận bão đau thương lớn nhất thế gian âm ỉ tràn về

 

Ước gì ngọn gió ta như mầm non mới cựa mình lòng đất

và cơ thể mẹ là ngôi vườn thanh xuân ấm áp tiếng hoang sơ

 

PHAN HOÀNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.