Chùm thơ Tạ Hùng Việt: Thật giả F0 nặng trĩu cuộc mưu sinh trong nỗi sợ vô hình

Tiếng chuông lênh loang trong chiều đông giá buốt// Gọt mưa cuối cùng rơi trong ngày dè dặt trông mong/ Ngọn gió vô tâm buông xuống sự bình yên khác lạ// Thật giả F0 nặng trĩu cuộc mưu sinh trong nỗi sợ vô hình/ Những nghi ngờ dồn tận, vội vã ánh nhìn, ngơ ngác buồn thương/ Trên những nẻo đời đầy nước mắt, nụ cười giấu biệt hàm oan

Nhà thơ Tạ Hùng Việt

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Những cánh chim thiên di mê mải qua trời

 

Đã sáng tối những con đường ngắn dài ngày giãn cách

Bao phận người đã quay về kiếp khác buồn thương

 

Côi cút nẻo xa, phía chân trời những vệt đêm lấp lóa

Đơn độc lối về, hạnh phúc gập gềnh, phẳng lặng nỗi đau

Hoa trái theo mùa, phúc phận con người xếp vòng nhân quả

 

Tiếng chuông lênh loang trong chiều đông giá buốt

 

Gọt mưa cuối cùng rơi trong ngày dè dặt trông mong

Ngọn gió vô tâm buông xuống sự bình yên khác lạ

 

Thật giả F0 nặng trĩu cuộc mưu sinh trong nỗi sợ vô hình

Những nghi ngờ dồn tận, vội vã ánh nhìn, ngơ ngác buồn thương

Trên những nẻo đời đầy nước mắt, nụ cười giấu biệt hàm oan

 

Chưa kịp bên nhau đã xa cách môn trùng

 

Lạnh lẽo tiếng chuông trong đêm nhân sinh thảng thốt

Những chuyến xe thương buồn ai oán tiếng gọi nhau

 

Những con đường vắng lặng dưới cao xanh trong ngày đại dịch

Trăng chiều muộn rơi tan sau cánh cửa mong manh còn – mất

Cầu nguyện cuộc người nhẹ nhàng như hoang đường cổ tích chia ly.

 

Chiều mùa đông phương Nam người đã quay về

 

Yên ả con đường trong cuộc người hồn nhiên nghiệt ngã

Lặng lẽ dòng sông khúc khuỷu nỗi đau hồn nhiên tan vỡ

 

Lắng câu kinh từ bi, mái chùa cong vào từ bi trời đất

Bí ẩn những ánh sao chiếu xuống những phận người bí ẩn

Gối vào trống vắng, tôi nghe con tàu khó nhọc băng đêm

 

Mùa sao sáng lung linh muôn nẻo thiên hà

 

Lộng lẫy thềm nhung thật giả tinh hoa cõi người chật chội

Mặt đất lặng lẽ mùa trong diệu kỳ sinh – diệt, diệt sinh

 

Khi nếp não dày lên toan tính, con người kiêu hãnh cô đơn

Thiện – ác cong vênh, thần thánh chết trong hân hoan dối trá

Tôi đã buồn chiều lặng khi biết người tự cũ, tự xa.

 

TẠ HÙNG VIỆT (KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.