Chùm thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh: Đường xa gập ghềnh trắc trở đêm đêm vách dựng bóng mình

Nhiều khi cũng cần những khoảng lặng// Sau những ồn ào bon chen tranh giành tước đoạt/ Son phấn sẽ được lau và râu ria được cởi bỏ// Đường xa gập ghềnh trắc trở đêm đêm vách dựng bóng mình/ Cầm nắm chập chờn hư ảo mất còn trong ngón tay sưa/ Ơn những lần ngoái lại.

Nhà thơ Thái Bảo – Dương Đỳnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Vốc lại hạt sương mai

 

Mộng mơ gì rồi đêm cũng tàn, giấc say cũng cạn

Mây sẽ bay ngang cầu nước chảy soi bóng lỡ bồi

 

Chầm chậm đôi lần nhìn lại bờ khuya mẹ ngồi vá áo

Cha rì tắt đồng sâu bấu mùa nhặt hạt

Long lanh ơn nghĩa sinh thành!

 

Rồi mùa thu cũng về

 

Rừng sốt đỏ lên từng mắt lá trong tiếng ho củi mục

Âm thanh giòn vỡ trong dày đặc khẩu trang sương chiều

 

Mặc dù đường xa giãn cách heo may cũng kịp quay về

Hiu hiu mùa rụng chân ngày mang theo nỗi niềm nhung nhớ

Bên hiên cúc nở hoa vàng.

Nhiều khi cũng cần những khoảng lặng

 

Sau những ồn ào bon chen tranh giành tước đoạt

Son phấn sẽ được lau và râu ria được cởi bỏ

 

Đường xa gập ghềnh trắc trở đêm đêm vách dựng bóng mình

Cầm nắm chập chờn hư ảo mất còn trong ngón tay sưa

Ơn những lần ngoái lại.

 

Nước mắt thôi, xin!

 

Em đừng cất dấu làm chi hương hoa mùa cũ

Hạt đã thành cây, gió đã sang mùa và sông đã chảy

 

Đừng bận bịu lo toan những bàn chân không tìm thấy con đường

Những ngón tay ngoan không được mềm trên tóc mượt

Bên kia sông, sân đã vàng một màu hoa khác!

 

Giá trị nào là cho bạn?

 

Lở loét thương tật đầy mình núi cũng bón cho cây xanh

Hạn hán, bão giông sông cũng ngọt mình cho cá nhảy

 

Nhiều khi bạn cứ huyễn hoặc về sự vĩ đại của bóng mình

Giá trị âm!

Trước những khổ đau của đồng loại.

 

THÁI BẢO – DƯƠNG ĐỲNH

(HỘI VIÊN HỘI VHNT QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.