Chùm thơ Trần Nguyệt Ánh: Tựa lưng núi lòng ta ngập tràn hương sắc!

Ta ru mình trên ngọn núi Chư Jang Sin// Để nghe tiếng ngân rung của gió đại ngàn/ Để lắng hồn mình nghe âm vang từ dòng thác// Khói lam chiều ẩn hiện mái nhà rông/ Tây Nguyên hồn nhiên đất đỏ ba zan/ Tựa lưng núi lòng ta ngập tràn hương sắc!

Nhà thơ Trần Nguyệt Ánh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ta ru mình trên ngọn núi Chư Jang Sin

 

Để nghe tiếng ngân rung của gió đại ngàn

Để lắng hồn mình nghe âm vang từ dòng thác

 

Khói lam chiều ẩn hiện mái nhà rông

Tây Nguyên hồn nhiên đất đỏ ba zan

Tựa lưng núi lòng ta ngập tràn hương sắc!

 

Nỗi nhớ em nảy mầm trên cánh đồng thơ

 

Vạt chữ sóng đôi giữa đôi bờ khắc khoải

Dòng sông anh lững lờ lãnh đạm

 

Khóm nhớ em tua tủa nhánh thừa!

Anh gửi gì trong cơn gió chiều quê

Mà cánh đồng thơ em chiều về bốc lửa?

Thác Trinh Nữ ở Đắk Lắk. Ảnh: Đặng Bá Tiến

Dã quỳ ngả đầu phía hoàng hôn

 

Tìm chút nắng hanh hao lẻ mọn

Niềm tin em ngủ vùi trong ngăn kí ức

 

Bước chân anh lỗi hẹn với con đường

Đông trở mình lặng lẽ cô đơn

Tiếng giao mùa đánh thức tim em ghen hờn với nắng!

 

Giấc mơ anh đi hoang rong ruổi chốn bụi đường

 

Bỏ lại phố phường, bỏ hoàng hôn xóm núi

Chiều trôi, gió đông xiên ngang miền em rất vội

 

Phía mênh mông vỡ cả khoảng trời

Phố hiền hoà bên suối nhớ chơi vơi

Giấc mơ anh quên lối về cả bầu trời em tắt nắng!

 

Anh đã nói gì với em về dự định mùa đông?

 

Để những tâm tư trong em lắng thành trầm tích

Nỗi nhớ em co ro đơn độc

 

Nhánh chữ bung lên lặng lẽ xếp vần

Tự ghép nhạc và hát khúc mùa đông

Dự định anh tan chảy trong điệu valse  buồn lạnh lẽo!

 

TRẦN NGUYỆT ÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.