Chùm thơ Võ Hoàng Phương: Yêu lắm thảo thơm những lúc nguy nan

Nồng ấm tình người nào chỉ riêng ai// Những gian hàng không đồng, những bữa cơm từ thiện/ Từng mớ rau vườn, bánh quà, nải chuối…// Không kể giàu nghèo cùng gửi tới miền Nam/ Yêu lắm thảo thơm những lúc nguy nan/ Cả ba miền cùng chia bùi sẻ ngọt

Nhà thơ Võ Hoàng Phương ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Em muốn gửi về xuôi một chút hương rừng

 

Khi gió thoảng nghe hít hà hoa dẻ

Trái ngọt mùa về đường bay ong vẽ

 

Tôm cá hiền dung dẻ với rong rêu

Rượu cần dậy men, thịt nướng sớm chiều

Em gửi cả bùa yêu, về xuôi anh có nhận?

 

Cả tháng nay em chẳng nhớ thứ ngày

 

Nỗi nhớ nửa kia cứ dày thêm mỗi bữa

Cấp số nhân, lũy thừa nên khó thở

 

Triệu chứng này

Do hiệu ứng

Covy

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

Sài Gòn ơi, mệt mỏi rồi tạm nghỉ chút đi em

 

Nồng ấm mọi miền sẽ về bên chia sẻ

Đồng bào ta bao đời tình nghĩa,

 

Áo trắng áo xanh chia lửa đầu

Chẳng để mình em phải chịu đớn đau

“Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”

 

Nồng ấm tình người nào chỉ riêng ai

 

Những gian hàng không đồng, những bữa cơm từ thiện

Từng mớ rau vườn, bánh quà, nải chuối…

 

Không kể giàu nghèo cùng gửi tới miền Nam

Yêu lắm thảo thơm những lúc nguy nan

Cả ba miền cùng chia bùi sẻ ngọt

 

Thử một ngày em không nhớ anh

 

Tự đặt cược chính mình

Và em thua anh ạ

 

Thật đúng là gàn dở

Chẳng thể nào qua nổi phút chênh chao

Không biết em lệ thuộc tình yêu anh tự khi nảo khi nào.

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *