Chùm thơ Võ Vân: Câu thơ vương ngọn tre lơi

“Tháng Ba về thương nhớ quá đi thôi/ Lời hẹn thề mình trao nhau bối rối/ Cái nắm tay sao ngập ngừng quá đỗi/ Thuở dại khờ anh còn nhớ hay quên?”. Da diết tình yêu lứa đôi, thơ Võ Vân còn dành nhiều tình cảm cho bậc sinh thành và hướng về những bậc tài danh xưa với góc nhìn đầy thi vị, như với thi sĩ Hoàng Cầm: “Câu thơ vương ngọn tre lơi/ Ngõ xưa còn níu đôi lời lửng lơ/ Diêu Bông chiếc lá ngẩn ngơ/ Một đời trai trẻ còn chưa hết chờ…”

Nhà thơ Võ Vân – Giáo viên Trường THCS Đan Trường Hội – Nghi Xuân –  Hà Tĩnh

KÝ ỨC THÁNG BA

 

Tháng Ba về nắng lại vàng tươi

Nghe nồng nàn mùi hương chanh hương bưởi

Gió nhẹ nhàng lùa qua làn tóc rối

Em bồi hồi… ngơ ngác… tháng Ba ơi…!

 

Tháng Ba về thương nhớ quá đi thôi

Lời hẹn thề mình trao nhau bối rối

Cái nắm tay sao ngập ngừng quá đỗi

Thuở dại khờ anh còn nhớ hay quên?

 

Tháng Ba về ký ức chẳng ngủ yên

Nỗi niềm dâng dạt dào như sóng biển

Ai lỡ hẹn chiều xuân xưa chẳng đến

Tháng Ba buồn… chầm chậm… tháng Ba… rơi…

 

THĂM MỘ NGUYỄN DU

 

Hôm nay về lại Tiên Điền

Ngẩn ngơ dạo bước giữa miền Nghi Xuân

Nghe lòng thổn thức bâng khuâng

Nén hương dâng cụ cõi lòng xốn xang.

 

Ngẫm “Kiều” trí dạ ngổn ngang

Thế gian nhân nghĩa tan hoang nát nhàu.

Sự đời biết gửi về đâu?

Trời Nam đất Bắc một màu riêng chung.

 

Mai sau có thấu cho cùng?

Sông Ngô; Sở điệp trùng trùng “bể dâu”

Dòng đời ai biết nông sâu

Phận Kiều hay lại nỗi sầu Tố Như…?

 

Gửi ngàn sau khối tâm thư

Mong cầu hậu thế chẳng như thân Kiều.

Trời xuân bóng đã xế chiều

Khóc người thuở trước mong nhiều mai sau.

 

Đông tây nam bắc một màu

Nhân tâm hồng huyết thắm sâu tình người

Tố Như ơi! Một kiếp đời

Người đi để lại muôn đời tinh anh.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

DIÊU BÔNG

(Nhân 100 năm ngày sinh cụ Hoàng Cầm, 22.2.1922 – 2022)

 

Trách hờn chiếc lá Diêu Bông

Để bao nhiêu áng thơ không trọn lời

Chị cười bữa đó buông lơi…

Cho người mải kiếm khắp trời mênh mông.

 

Yếm đào gió bãi bay không

Váy chùng có vướng gót hồng chị đi

Bờ đê nghe gió rù rì

Chị đi theo lọng, em ghì lòng đau.

 

Đồng màu lỡ một vụ rau

Lúa vàng năm đó rầu rầu chiêm khê

Diêu Bông đâu tỏ lối về

Còn đây say đắm duyên quê chị mời.

 

Quần xăn chân chị trắng ngời

Đong đưa chị gánh tiếng cười xóm quê

Diêu Bông cùng chị mãi đi

Bãi sông mộng mị, đò kia dỗi người.

 

Câu thơ vương ngọn tre lơi

Ngõ xưa còn níu đôi lời lửng lơ

Diêu Bông chiếc lá ngẩn ngơ

Một đời trai trẻ còn chưa hết chờ…

 

MẸ TÔI!

 

Mẹ tôi tóc bạc lưng còng

Một đời tần tảo thờ chồng nuôi con

Tháng năm đời Mẹ héo mòn

Niềm vui thì cạn nỗi buồn thì sâu.

 

Ba đi xa đã từ lâu

Mảnh mai thân Mẹ dãi dầu nắng mưa

Quê nghèo nước mặn đồng chua

Cấy cày gặt hái chiêm mùa quanh năm.

Nhả tơ đâu quản thân tằm

Nuôi con vất vả nhọc nhằn sớm hôm

Lưng trần bòn sắn kiếm cơm

Chiếc đòn gánh nặng đường trơn – giữa đời !

 

Bao nhiêu gian khổ Mẹ ơi!

Oằn đôi vai Mẹ thân côi tủi hờn

Loang chiều, bóng xế mưa tuôn

Dặm trường Mẹ bước- giọt buồn chơi vơi…

 

Mẹ thương con , phận cút côi

Quản chi gian khó dù đời đắng cay

Mong con khôn lớn từng giây

Mẹ con hôm sớm tháng ngày bên nhau

 

Đời Người ! Sóng cả bể dâu

Cuộc đời thanh bạch nỗi đau nhân tình

Dù rằng Ba đã hy sinh

Thay Ba, Mẹ đã trọn tình – vì con.

 

Niềm tin đạo lý sắt son

Thẳm sâu tâm Mẹ vẫn tròn Mẹ ơi!

Nước nguồn còn có khi vơi

Ơn sâu nghĩa nặng suốt đời khắc ghi!

 

 VÕ VÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.