Đỗ Thị Phương Lan như cơn mưa Đà Lạt trái mùa

VHSG- Dạo dưới mưa Đà Lạt đêm. Đường vắng rặng thông xanh êm đềm che lối nhỏ. Ánh đèn vàng thung lũng ấm đêm mưa./Ai bảo Đà Lạt mưa – lòng buồn và cô lẻ?! Đêm vắng – yên bình – nấp mái hiên mưa thấy lòng thanh sạch. Trong bụi mưa mờ từng mái ấm sáng đèn đêm…

Mưa đêm

 

Đà Lạt phố đêm mưa

Xem tranh “Phố lên đèn”

Nhớ…

Những kỷ niệm không tên

Những giấc mơ nhuốm màu quá khứ

Mưa…

Mưa trôi mơ về miền hư ảo

Mưa phủ nhạt nhoà bức vải nửa đời đen

 

Mưa thu

 

Mưa đầu thu lá phong non mềm mướt

Nắng hửng đọng cành chiếu giọt móc sa

Gió thu nhẹ chao mùa hương tưởng tiếc

Thảm cỏ mềm lặng đợi phiến chân qua…

 

Mưa mùa

 

Mịt mờ mưa mê man màn mụa

Mỏi mong màu mây mỏng mờ mi

May mà mưa mùa mau mau mất

Mở mang màn mây mải miết mê

 

Hoa hồng dưới trăng

 

Ngẩng đầu từ sáng tới đêm

Vầng trăng giữa tháng treo rèm hồng hoa

Đem lòng yêu nụ yêu hoa

Cho “lăn lóc đá” cho qua cõi ngày

Mới hay một cuộc gió mây

Trăng đầy rồi cũng đến ngày khuyết hao.

 

Mai anh đào

 

Hoa đào nụ

Hoa đào bung nở

Hồng sắc nhuộm màu kỳ ảo giữa cao nguyên.

Rồi chóng tàn phai

Mai anh đào nhạt sắc

Cánh mỏng rơi rụng dần lả tả gió phiêu du.

 

Đừng hỏi thế gian sao màu hoa không ở lại

Đừng hỏi nhân quần sao lại phải chia xa!?

Bước thời gian màu xuân hữu hạn

Không trọn phút giây này mai lại tiếc xuân qua…

Đỗ Thị Phương Lan – Đà Lạt

 

Tin nhắn

 

Khi đàn ông thức đêm

làm việc

tin nhắn ngang ngược

bay đến

như cơn mưa Đà Lạt trái mùa.

 

Đàn bà đọc thơ

phá toang đêm vắng

hứng khởi như dòng thác Prenn

rạo rực như Đà Lạt vào mùa phượng tím

đàn ông quặn lòng

dọa dẫm… cái hôn xa!

 

Tản mạn mưa đêm

 

Dạo dưới mưa Đà Lạt đêm. Đường vắng rặng thông xanh êm đềm che lối nhỏ. Ánh đèn vàng thung lũng ấm đêm mưa.

 

Ai bảo Đà Lạt mưa – lòng buồn và cô lẻ?! Đêm vắng – yên bình – nấp mái hiên mưa thấy lòng thanh sạch. Trong bụi mưa mờ từng mái ấm sáng đèn đêm. Giữa màn mưa những mảnh nhỏ nép vào nhau hạnh phúc.

 

Trong tiếng mưa rơi đều hạt, trong cái se lạnh và trong trẻo của đêm Đà Lạt, cư dân thanh bình yên hưởng khoảng lặng sau một ngày vội vã mưu sinh.

 

Mưa – tiếng mưa khoan nhặt – êm đềm – xối xả. Giọt mưa lạnh trong lành hắt ướt vành môi. Đưa tay hứng những giọt lành trong vắt, đọng bóng thông già lắng những ngày qua.

 

Trong vốc nước mưa hiền hoà mát lạnh, ta nghĩ về cuộc đời lúc đục lúc trong, lúc hối hả thác ghềnh lúc êm đềm thanh thản. Muốn để tóc ướt mưa thơm mùi Đà Lạt. Muốn mưa vuốt ve nhẹ nhàng xoa lên má những giọt trầm lạnh mát dịu tâm can.

 

Đà Lạt đêm mưa vắng lặng, nghe rõ tiếng thì thầm ngàn thông và hoa cỏ. Ta lại được trở về đắm mình trong hoang hoải nguyên sơ Đà Lạt chầm chậm nhẹ nhàng an lành của một thời đã và đang trôi vào dĩ vãng…

ĐỖ THỊ PHƯƠNG LAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *