Doãn Minh Trịnh mở ra một bầu trời lấp lánh

VHSG- Lấp đầy khoảng trống là hố sâu mà từ lâu vùng vẫy bám chặt, phá nát, ta đi xuyên bức tường xây còn dang dở, mở ra một bầu trời với hàng ngàn vì sao lấp lánh, cùng vần thơ đã cắt nghĩa.

CON ĐƯỜNG TA ĐÃ BỎ QUÊN

 

Về lại đi con đường ta đã qua cùng gương mặt người

ánh mặt trời nối bước chân

nhẹ nhàng tìm dấu vết

 

Về lại đi con đường dang dở

chiếc lá cuối mùa rơi lạc từ lâu

sao không nhặt?!

 

Ta xếp đặt

chuyến đi phương trời là điểm đến

vô tình thành câu chuyện hôm qua

hằn tháng năm

hằn vết thương

bức tường cũ

rong rêu

hoang vắng tìm về

con đường ta đã bỏ quên.

 

CÕI THANH HƯ

 

Tỉnh dậy ta mới nhận ra

con bướm màu xanh

bỏ đi

 

Hỏi ai?!

lặng thinh hiu hắt

 

Vì căn phòng chật quá

vì mối tâm sự dày đặc lên

vì lòng ngổn ngang luẩn quẩn

vì chân trời trong vắt phía cửa sổ

 

Quá nửa đời trở lại nẻo xa xăm

cõi thanh hư

con bướm màu xanh

nằm trên đất.

Nhà thơ Doãn Minh Trịnh

GIỚI HẠN KHÔNG PHẢI Ở ĐÓ

Thực ra không có giới hạn cho định mệnh, chỉ là thời gian ghi nhớ sự đơn độc vây quanh, bắt đầu của nỗi buồn vào mùa xuân gió heo may, lắc rắc vài giọt mưa, tiếng ngỗng trời bay ngang vỗ cánh xé toang không khí cuộc đời.

Tẻ nhạt trong không gian rộng lớn, ký ức mờ dần, hiện thực giá lạnh cắt da rớm máu làm đông cứng chai sần suy nghĩ, tay không cầm được ly nước ấm sưởi lòng.

Lấp đầy khoảng trống là hố sâu mà từ lâu vùng vẫy bám chặt, phá nát, ta đi xuyên bức tường xây còn dang dở, mở ra một bầu trời với hàng ngàn vì sao lấp lánh, cùng vần thơ đã cắt nghĩa.

DOÃN MINH TRỊNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.