Đoàn Thị Diễm Thuyên ru con mòn cả tiếng đau

VHSG- À ơi/ Ru con/ Bằng tiếng ngọt ngào/ Bằng lời hoa trái từng câu ngọt lành/ Bằng yêu thương để dỗ dành/ Bằng nhân nghĩa để con thành nết na/ Bằng tha thiết, bằng thật thà/ Bằng tim người mẹ thở ra kiếp người

RU CON MÒN CẢ TIẾNG ĐAU

 

À ơi

Ru con

Mòn cả tiếng đau

Cho nên nước mắt rơi lâu – một lần

Mỗi lần rơi một phép nhân

Tiếng đau mòn đến triệu lần còn đau?

 

À ơi

Ru con

Bằng tiếng ngọt ngào

Bằng lời hoa trái từng câu ngọt lành

Bằng yêu thương để dỗ dành

Bằng nhân nghĩa để con thành nết na

Bằng tha thiết, bằng thật thà

Bằng tim người mẹ thở ra kiếp người

 

À ơi

Ru con

Con ngủ – con cười

Ngắm con say giấc – mẹ tươi lại đời

Trăng đêm – màu nắng xanh ngời

Tiếng đau tan nhẹ – gió trời mang đi

Và giọt nước mắt từ bi

Hóa thành sương

Đọng

Diệu kỳ

Tinh khôi

Hết đêm

Trời sáng

À ơi

Mẹ gọi con dậy

Sương rơi

Nắng hồng…

 

VÍ DẦU CÁI NGHĨA TÀO KHANG

     Ví dầu tình bậu muốn thôi

     Bậu nghe em kể mấy hồi rồi đi

 

1.

Kể bậu nghe

Tuổi xuân thì

Thuở em thương bậu ngại gì mẹ cha

Hàng xóm nói vào nói ra

Bạn bè bè bạn nói xa nói gần

Ong ong bướm bướm dần lân

Mà em thương bậu đâu cần nghe ai

Thế là bà mối ông mai

Vun qua đắp lại cho hai đứa mình

Nên duyên nên phận nên tình

Nên chồng nên vợ nên hình trẻ con

 

2.

Kể bậu nghe

Thuở vàng son

Mình vợ chồng trẻ mình còn thiết tha

Còn âu yếm còn mặn mà

Giấc đêm hai đứa, cơm nhà đủ nhau

Mình còn có trước có sau

Có yêu có trọng có sầu có vui

Còn chia sớt những ngậm ngùi

Vuốt ve cơn giận đẩy lùi âu lo

Lúc đói dạ, húng hắng ho

Thương nhau chăm chút dặn dò ngày đêm

 

3.

Kể bậu nghe

Bão qua thềm

Là khi đời hết dịu êm ấm nồng

Là khi cái nghĩa vợ chồng

Qua cầu gãy nhịp rớt sông té nhào

Là khi mưa gió ào ào

Ướt duyên thổi phận đẩy vào chông chênh

Là gian khó là gập ghềnh

Tiền gạo cơm áo bắt đền lấy nhau

Là ta phân rõ vui sầu

Bậu thương hoa lạ quay đầu với em

Là em gối lẻ nhiều đêm

Là em cơm nguội nhiều thêm mỗi ngày

Là mình trách giận đắng cay

Nụ cười rơi rớt, buồn lây lất buồn

 

4.

Kể bậu nghe

Nước có nguồn

Cây có cội để chim muôn sum vầy

Con chúng mình quá thơ ngây

Con đâu biết sao nước đầy nước vơi

Sao cha mẹ chẳng ở đời

Tình phai nghĩa nhạt

Mây trời cứ bay

Con chúng mình quá thơ ngây

Con chỉ biết muốn đủ đầy mẹ cha

Muốn yêu thương trọn một nhà

Muốn những tiếng gọi thật thà với nhau

Con vững bước ngẩng cao đầu

Chớ không phải giấu nỗi đau khuyết đời

 

5.

Kể bậu nghe

Bấy nhiêu thôi

Đâu ai buộc được gió trời mây bay

Bậu ơi

Còn một chút này

Tay con bậu nắm chặt tay để mà

Bậu ôm con ôm thật thà

Tiếng Cha con gọi

Bậu à nghe không

Nếu như tiếng Vợ tiếng Chồng

Ở trong lòng bậu vẫn không mất rồi

Bậu ra gom lại gió trời

Gọi mây thả hạt mưa rơi nhẹ nhàng

Ví dầu cái nghĩa tào khang

Tiếng con gọi bậu rõ ràng bậu nghe…

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI QUA MÙA GIÓ CHƯỚNG

 

Người đàn bà đi qua mùa gió chướng

Còn lại cánh đồng hoang

Còn lại ngàn cỏ dại

Còn trăng đêm tưới gốc rạ vàng

 

Người đàn bà đi qua mùa gió chướng

Trơ trọi những giấc mơ

Trơ trọi nỗi mong chờ

Trơ trọi bờ môi ướt

Có phải nợ nần gì kiếp trước

Mà đời nhiều tơ vương

 

Người đàn bà đi qua mùa gió chướng

Nắng dẫu còn hanh hao

Mưa về dù lao đao

Vẫn còn đó ngày xanh bừng nắng

Đẹp vô cùng sắc trắng hoa cỏ lau…

Nhà thơ trẻ Đoàn Thị Diễm Thuyên

LÝ KHỔ QUA

 

Em mà hát Lý khổ qua

Khổ qua thành lý chắc là khổ anh

 

Hò ơ lá khổ qua xanh

Bông vàng nhụy thắm để dành khổ ai

 

Nào phải khổ đôi mắt nai

Cặp môi mận đỏ má ai phớt hồng

 

Khổ này khó để trong lòng

Kể ra thì sợ đèo bòng khó ưa

 

Hoa khổ qua vàng nắng trưa

Anh khổ vàng võ thành mưa buổi chiều

 

Em ơi khổ quá anh liều

Nên anh hát Lý chiều chiều nghe chơi

 

Chiều chiều anh hát khơi khơi

Mà sao thấy khổ chơi vơi chiều chiều

 

Em thích hát thì anh chìu

Lý khổ qua lại khổ nhiều đời anh

 

Hò ơ lá khổ qua xanh

Bông vàng nhụy thắm để dành “khổ yêu”!

 

LÝ NỖI BUỒN

 

Em ngồi hát Lý nỗi buồn

Nỗi buồn như cánh chuồn chuồn ngày mưa

 

Mưa dầm làm sập giậu thưa

Làm mục ụ củi buồng dừa rụng non

 

Em ngồi tựa cửa ôm con

Ngó quanh ngó quẩn mắt mòn khát khao

 

Mưa dầm làm ngập bờ ao

Nỗi buồn như nước tràn vào chứa chan

 

Mưa làm ướt nghĩa tào khang

Cho nên em mới dở dang thế này

 

Con còn bé bỏng thơ ngây

Con đâu biết được đắng cay ở đời

 

Em hát

Lý nỗi buồn rơi

Ai nhặt điệu lý…

Ơi hời dùm em…

 

LÝ HAI ĐỨA MÌNH

 

Em hát “Lý hai đứa mình”

Trời mưa nhà dột cuộc tình ướt mem

 

Gió mùa bung cửa ra xem

Hai đứa mình giận xé rèm chia chăn

 

Mình giận mình chẳng nói năng

Con mắt dòm lén môi răng khép hờ

 

Mình va mình quẹt giả vờ

Đêm khuya khó ngủ mình chờ chạm nhau

 

Ngoài vườn thoang thoảng hương cau

Phải chi ngọn gió thổi ào vào chăn

 

Hương cau theo gió bảo rằng

Mình ơi lạnh lắm tình bằng ôm nhau

 

Vợ chồng đừng có giận lâu

Như cầu rút nhịp để lâu bẽ bàng

 

Điệu lý ngưng hát – lỡ làng

Câu ca đứt đoạn đôi đàng lỡ duyên

 

Thôi mình hát Lý chim quyên

Hết hờn hết giận chim chuyền có đôi

 

“Lý hai đứa mình” lả lơi

Đêm khuya chồng vợ đừng rời nhau ra

ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.