Đôi bàn tay mẹ – tập truyện ngắn viết về phụ nữ của Hồ Xuân Đà

VHSG- Trong không khí những ngày đón xuân Canh Tý 2020, tập truyện ngắn “Đôi bàn tay mẹ” do Nhà xuất bản Văn hoá Văn nghệ ấn hành, của tôi được hoàn thành, thật là những cảm xúc không thể diễn tả hết thành lời, tôi có đôi dòng chia sẻ trong niềm vui khi mùa xuân đang về.

Tập truyện ngắn “Đôi bàn tay mẹ” của Hồ Xuân Đà

Khi tôi bước vào tuổi bốn mươi, tôi nghĩ chắc là mình sẽ không thể thực hiện được ước mơ từ thuở nhỏ nữa, khát khao được viết, hình ảnh một nhà văn mới đẹp làm sao, luôn hiển hiện trong tâm hồn tôi, đi theo tôi suốt những hành trình, dù tôi đã bao lần ngủ quên. Người đàn bà qua hai lần sinh con đã thấu cảm được sự vất vả của việc nuôi và chăm sóc hai đứa con mình mang nặng đẻ đau như thế nào. Một mình đảm đương hai vai trò của một người mẹ, cũng như là một người bố của những đứa trẻ. Tự thấy số phận mình sao mà hẩm hiu. “Mười hai bến nước – biết bến nào trong – biết dòng nào đục”, nhưng biết đâu trong những trúc trắc ấy, sẽ là sức mạnh, là động lực cho tôi thực hiện những điều lớn lao hơn, giá trị hơn.

Chẳng còn gì buồn hơn khi mất phương hướng giữa độ tuổi thanh xuân nhất. Tôi đã từng khóc sưng mắt cả đêm, nhưng sáng mai vẫn cố gắng đến trường công tác với mong ước có thể nuôi sống được chính mình, trách nhiệm với các con. Có thể, khi thật sự vượt lên chính mình, mới chính là sự trưởng thành. Người lớn vẫn có thể chưa thật sự trưởng thành, nếu chưa biết vượt qua những hanh hao, sợ hãi. Ngay khi đã lập gia đình, có công việc ổn định, nhưng vẫn chưa thực hiện được ước mơ từ thuở bé – tôi thấy mình chưa có một cuộc đời thật ý nghĩa.

Và hôm nay, tôi ngồi gõ phím, viết lời tựa cho tập truyện ngắn “Đôi bàn tay mẹ”, gồm những truyện ngắn viết duy nhất một đề tài về phụ nữ, cảm xúc của những ngày tháng đã cũ, chợt quay về. Cung bậc xúc động – phấn khởi – đầy yêu thương cuộc sống tràn ngập trong lý trí – trái tim tôi. Tôi nhớ lại, thời điểm lúc đó, tôi chỉ thấy những điều tiêu cực; một tương lai như những ngày thời tiết trong cơn áp thấp nhiệt đới. Ngày đi dạy – tối về chăm sóc con – tất bật với việc nhà – những suy tư mệt nhoài. Tôi thật sự rất dễ rơi nước mắt, khi tôi chẳng còn có ước mơ, chẳng thể làm được việc gì cho ra hồn. Hoàn thành công việc nuôi dạy trẻ mỗi ngày để có được đồng lương là xem như được rồi – ổn rồi. Chuỗi ngày ấy với tôi mọi thứ như là bi kịch, như là hành xác. Tôi ba mươi tuổi nhưng nhìn hom như bà già bốn mươi. Tôi mệt nhọc mỗi ngày, không buồn chụp một tấm ảnh với bạn bè mỗi khi lễ tết. Công việc luôn áp lực, tôi không có niềm vui. Chăm sóc con trong tâm trạng của một bà mẹ trầm cảm, tôi sẵn sàng đau đáu một mình, như một người đàn bà dở hơi. Không như ý mình mong muốn về một cuộc đời, không tìm được giá trị niềm vui trong cuộc sống, lại phải mang trên mình vô số sự buồn tủi. Không ai có quyền chọn nơi mình được sinh ra, nhưng phải biết chọn cách sống sao cho có giá trị. Tôi không bằng lòng, không thể để yên, buông xuôi tất cả. Tôi biết rằng tôi chỉ có duy nhất một đôi lần cho tuổi thanh xuân – tôi phải nỗ lực hết mình, để không bao giờ nói đến hai từ “Nuối tiếc”.

Khi viết những dòng này để trải lòng mình, tôi đã khá hơn rất nhiều. Tôi đã tìm ra ý nghĩa của hạnh phúc là gì. Tôi mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, biết tự bảo vệ mình hơn, không còn là nạn nhân của những tâm bão từ vấn nạn xã hội xung quanh mình. Tôi đã mạnh dạn để nói lên suy nghĩ của mình với tất cả mọi người. Tôi buồn cũng không còn nằm khóc trong một góc căn phòng, bỏ ăn tự hành hạ mình. Những cuốn sách tôi viết ra là tập truyện ngắn “Khao khát bình yên”, tập truyện dài “Trăng Mười Sáu”, rồi đến “Mùa xuân phía trước”, “Món quà của yêu thương”, nhận được nhiều lời động viên từ người thân, bạn bè, độc giả. Rồi lần lượt gửi bài đến các trang báo đều đặn trên cả nước, tôi có thêm nguồn thu nhập từ nhuận bút. Tôi trở thành hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh năm 2018.

Nhà văn, nhà giáo Hồ Xuân Đà

Bạn thấy những gì tôi đã trải qua rồi đó. Tôi đã dùng cái sự buồn của mình – cái thời gian tưởng chừng như gục ngã để tìm đến văn chương. Tôi viết như thể tìm nguồn của sự sống, để rồi khi mạch ý tưởng tuôn trào tôi lại nảy nở thêm nhiều ý tưởng mới. Có lẽ, khi mình làm được cái điều thực hiện được cái ước mơ của ngày còn thơ, thì tôi đã tìm ra chân lý sống. Một khoảnh khắc tìm đến việc viết văn để cứu rỗi tâm hồn, giác ngộ tư tưởng sống cho mình. Tôi đã tự dạy mình, khi trải nghiệm từng cảm xúc của nhân vật, rồi qua đó tôi đã sống khá hơn, mạnh mẽ hơn từng ngày của ngày hôm qua. Những ngày ấy tôi thương mình lắm, tôi mồ côi cha từ rất sớm, được đi học – được làm cô giáo nuôi dạy trẻ với tôi đã là một kỳ tích. Bởi tôi có thể vì hoàn cảnh mà đã bỏ dở con đường học vấn từ rất sớm. Rồi làm cách nào, một người không qua một trường lớp đào tạo viết văn có thể viết truyện, viết báo, làm thơ song song với việc dạy học – chăm sóc con cái. Tôi cũng không thể lý giải, thời gian đâu để tôi có làm được những điều đó. Càng viết, càng tư duy, tôi lại tìm được niềm vui. Tôi không còn cảm giác muốn bỏ nghề. Tôi thấy yêu những công việc mình đang làm, ở vị trí nào tôi cũng nhủ mình phải làm việc thật tận tâm. Bởi tôi biết không có công việc nào mà không đòi hỏi sự nỗ lực hết mình và nghiêm túc cả. Và để làm được những điều đó, tôi liên tục đọc, đọc mọi lúc mọi nơi, khi có thời gian rảnh rỗi.

Những ngày tháng của tuổi đời đang rất đẹp mà người ta gọi là tuổi thanh xuân của tôi đối mặt với những lo toan, vụn vỡ, đi cùng nước mắt. Tôi chẳng dám nói tôi là người khổ đau nhất. Vì cái nhỏ nhoi của người này lại là cái lớn lao của người kia. Quan trọng nhất là cách người ta đối diện với nó. Tôi đã đứng lên – đi trên đôi chân của mình, sống với khát khao – ước mơ của một thời. Một ngày dù mặt trời không thể chiếu những tia nắng ấm áp khi có những cơn bão sẽ ghé ngang qua, thì tôi vẫn có thể đặt bàn tay lên nơi ngực trái của mình mà nhủ thầm rằng “Trái tim này – màu máu ấm nóng đầy cảm xúc, tràn nhiệt huyết, tôi sẽ làm được thật nhiều điều hơn nữa, để truyền nguồn năng lượng tích cực đến mọi người”. Cứ thế mỗi ngày của tôi trôi qua dù tất bật với việc trường, việc nhà, việc viết lách thì trên môi tôi vẫn luôn nở nụ cười.

Tôi dành thời gian của mình để yêu thương những đứa trẻ, tôi yêu từng con đường mà mỗi ngày tôi đang nỗ lực để đi đến đích, với những mục tiêu, những hoài bão về ngày mai tươi đẹp. Những ngày tháng của tôi trong vài năm gần đây luôn tràn đầy hy vọng – niềm tin. Có lần tôi tự ngạc nhiên cho sự thay đổi của chính mình, đó là khi tôi tìm ra chân lý để sống. Tôi yêu từng khoảnh khắc của thời điểm này. Tôi gọi những giấc mơ về, thi vị, đầy xúc cảm, khao khát hạnh phúc trong từng phận người. Đặc biệt với những người phụ nữ, những cô gái trẻ, chúng ta biết khởi tạo cho mình những giấc mơ đẹp, thì phải biết bắt tay vào xây dựng nó, thì dù có khổ đau vẫn tin vào cuộc đời, tin vào ngày mai tươi sáng, thì nỗi buồn của hôm nay là nền tảng, sức mạnh cho sự kiến tạo tương lai, mai sau. Hãy tin điều đó!

Tết Canh Tý – 2020

HỒ XUÂN ĐÀ

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *