Hồ Tịnh Văn mắt vẫn tròn thổn thức

VHSG- Mừng sinh nhật 18.12 của mình, nhà thơ Hồ Tịnh Văn hứng khởi chiêm nghiệm những được mất: “Tuổi bốn mươi ơi, ai bảo ta nghèo/ Ta biết vẹn tròn, biết những gì còn hao khuyết/ Ta muốn mảnh tâm hồn mộng mơ mải miết/ Như ong hút mật xây đời!”

TUỔI BỐN MƯƠI

 

Em mới tuổi bốn mươi thôi mà

Ai bảo em đã già cơ chứ?

Em càng thương càng nhớ

Càng rạo rực lòng khi gặp ánh mắt anh.

 

Tuổi bốn mươi tóc em mãi còn xanh

Mắt vẫn tròn thổn thức

Tim vẫn dâng trào lồng ngực

Em yêu!

 

Tuổi bốn mươi em chín chắn lên nhiều

Biết ghen hờn anh, biết dằn lòng khi nhớ

Biết nói ra những điều trăn trở

Biết nuốt nước mắt khi cần.

 

Tuổi bốn mươi rồi em nào phải phân vân

Khi tìm người chia sẻ

Thấy tim mình nhiều lúc muốn gào lên giằng xé

Nhưng biết dằn lòng!

 

Tuổi bốn mươi em chẳng còn long đong

Chẳng hão huyền nghe những lời hẹn ước

Em biết nhìn sau trước

Biết yêu ghét rõ ràng

 

Tuổi bốn mươi em nào phải lang thang

Tìm bến đỗ.

Biết vun vén tâm hồn những điều có và chưa có

Biết giam hãm tim buồn vào lối nhỏ xôn xao

 

Tuổi bốn mươi ơi, ai bảo ta nghèo

Ta biết vẹn tròn, biết những gì còn hao khuyết

Ta muốn mảnh tâm hồn mộng mơ mải miết

Như ong hút mật xây đời!

 

HƯƠNG TÌNH YÊU

 

Anh trao em những đêm dài mộng mị

Gửi vào đây gió thoảng canh trường

Bao lắt léo khiến em thành khờ khạo

Ngu ngơ hoài khi mắc phải bùa thương

 

Xuân khởi sắc ươm mầm cho nhung nhớ

Ôi búp non lặng lẽ đâm chồi

Cành lộc biếc đưa hồn xuân trở lại

Lung linh đời như thuở mới đôi mươi

 

Bàn tay mềm ta tìm nhau hơi ấm

Ánh mắt hiền ẩn chất nỗi khát khao

Hương tình yêu ngất ngây mùa xuân chín

Dâng đời anh bao say đắm ngọt ngào

 

XUÂN TÌNH

 

Xuân đến cười duyên trên mắt biếc

Tóc mây hong gió xuân mơ màng

Môi xuân còn đọng niềm nuối tiếc

Má hồng ửng đỏ đón xuân sang

 

Năm nao em cũng vừa xuân chín

E ấp trao nhau nụ hôn đầu

Rạo rực tình xuân muôn sắc thắm

Đêm về thao thức suốt canh thâu

 

Hoa xuân thơm mãi ngày thương ấy

Mưa xuân ngan ngát mắt giăng sầu

Đò xưa, tìm về trên bến vắng

Xuân tình người hỡi ở nơi đâu?

Nhà thơ Hồ Tịnh Văn

XUÂN KHÁT

 

Xuân thì

đến độ man khai

Thương hoa tiếc ngọc

yêu hoài

dáng em

 

Nụ tầm xuân

mẩy

về đêm

Tình dâng lên mắt

khát mềm môi yêu

 

Khát

đưa con sóng lan đều

Vào trong biển mộng thuỷ triều

cuộn dâng

 

Đêm nay xuân khát

âm thầm

Trăm năm

khát một lần tằm khai phôi

 

CHỊ

 

Thêm một tuổi chị thấy mình bé lại

Trong cõi lòng thì hoang dại nhiều hơn

Chị sợ lắm tuổi xuân thời xa mãi

Ước lại tuổi thơ chị sẽ được dỗi hờn

 

Thêm một tuổi chị thấy mình lo sợ

Mùa xuân sang nét trẻ cứ lần mòn

Trong đời chị còn quá nhiều nần nợ

Khiến mỗi ngày lân lấn những héo hon

 

Ừ mặc kệ chị tự mình chặc lưỡi

Vết thời gian gieo giỡn cứ như hề

Chị mặc kệ quên đi ngày tháng rộng

Và âm thầm tìm kiếm những đam mê

HỒ TỊNH VĂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.