Hoàng Vũ Thuật giai điệu không tên

VHSG- Đôi dải lụa tinh khôi/ vắt ngang thân thể bầu trời/ như hạt giống khát mầm mọc trong đêm/ tôi chào đời từ vành nôi huyền bí/ giai điệu không tên/ bản hòa tấu triệu năm giữa lòng tay tạo hóa

Bóng và anh

 

anh ôm bóng anh hằng đêm

hà hơi lên tóc lên trán hà hơi vào mắt vào môi

hà hơi xuống ngực

hà hơi

bóng biết nói biết đùa bỡn biết tự bảo vệ

đôi khi vượt qua giới hạn

anh yêu bóng anh như yêu người đàn bà

vừa thánh thiện vừa ác quỷ

nửa ấm áp nửa lạnh lùng

 

anh lang thang cùng bóng qua sa mạc đỏ

qua biển cả phù du

những thành quách màu huyết dụ

những đền đài vàng au

bóng

sứ giả của mây và gió

chú chim sẻ cậu sóc nhỏ con mèo con

nhảy loi choi trên xanh

chui vào vạt áo

tất tần tật

 

anh dìu bóng lên ngọn núi chọc trời

ôi nhừ đôi chân bại cả cánh tay

không thể làm gối không thể giúp anh

mỗi khi mỏi mệt

không hát nổi bài hát ngày xưa

bóng sẽ rơi xuống mất

thôi ngủ đây

bóng

 

anh vẽ bóng trên mặt kính mờ sương

rồi giấu mình sau gáy chơi trò ú tim

mọi cử chỉ mọi việc làm mọi ham muốn

mọi buồn đau

bóng đều tường tận

là người hiểu anh không ngoài ai ra

nhưng bóng vội nhòa

làm sao tìm lại

một giờ bóng giận dỗi bỏ đi chẳng muốn gặp

anh thành cái xác

 

sớm mai thức dậy anh thấy mình đã khác

mình là bóng

hay bóng là mình

không biết.

 

trở về

 

ngôi nhà lỗ hổng không đáy

mỗi khi trở về

từng bước từng bước

âm thầm và

nặng

bóng mất hút trên thế gian này

 

thắp một ngọn đèn

loãng tối

thắp hai ngọn đèn

đục tối

thắp năm ngọn đèn

câm tối

thắp chín ngọn đèn

đặc tối

 

sáng ra

tự kéo mình khỏi giấc mê

hòn đá lưu đày

mở những nắp cống

ngạo nghễ bước ra khỏi miệng vực

đi.

 

Thời gian

 

Anh hiểu bước chân thời gian

khi anh đồng hành với nó

khi anh vượt lên bỏ lại phía sau những sợi rụng

không thể nằm cùng

chiếc gối cô đơn

 

Nhưng thời gian không chết

trẻ trung như gió như ánh sáng dịu dàng

thời gian mải miết một chiều

anh nhận ra thời gian với gương mặt rất hiền

chẳng khác gì đàn bướm trắng

 

Họ cho anh ác độc giết thời gian bằng tóc

ném vào khoảng không ngu ngốc

ném vào thời gian đương thì

hay lúc thời gian thao thức

đếm từng ngọn đèn vàng trong khuya.

Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật

Rơi

 

Mùa hè nhớ tới phượng

từng ép phẳng thời học trò

bên cửa sổ đơn sơ chú mèo hong nắng

cũng như tôi ngồi lặng thinh

có phải chúng ta đang bị cầm tù giữa bảng chữ cái

ở hai đầu thái cực cuộc sống

tôi muốn rời nơi đây ra với chú mèo

đôi mắt chú suốt trong vô thức

 

Những bông màu đỏ

nhắc ngày tháng ra đi

tôi tìm lại cuốn vở cũ chỉ thấy nét mực khô

cánh máu rơi rơi điệp trùng

thử ép mình lên trang sách cuộc đời

để trăm năm sau gặp lại

dẫu hy vọng như chú mèo con hong nắng

trước sân trường cô độc

rơi.

 

Bản hòa tấu Sơn Đoòng không tên

 

Đôi dải lụa tinh khôi

vắt ngang thân thể bầu trời

như hạt giống khát mầm mọc trong đêm

tôi chào đời từ vành nôi huyền bí

giai điệu không tên

bản hòa tấu triệu năm giữa lòng tay tạo hóa

 

Sơn Đoòng

trái tim trầm tích

bầu sữa nuôi tôi cùng bóng tối

nơi hang động đợi chờ cháy bỏng

niềm tin dẻo dai

cuồng loạn những cơn trở dạ

 

Trong veo như mắt mèo

nhập rồi

tan

liêu trai giáng thế

những con cá sáng lên bảy sắc cầu vồng

khỏa trần

từ mái núi xuống vực sâu bất tận

 

Chẳng ngôn từ nào mềm hơn bờ môi của đá

tình yêu tuôn trào

suối nguồn hạnh phúc

trắng xóa

thế giới của tôi đôi cánh mùa hè

trên thịt da kì vĩ Sơn Đoòng

vô biên hóa thạch.

HOÀNG VŨ THUẬT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.