Lê Đỗ Lan Anh câu thơ và ngày mai

VHSG- Giọt máu / Chiết xuất từ ánh sáng của lời nguyền / Loang trên thân thể giàn giụa, ngày tôi trao tâm hồn / Câu thơ tìm nơi để khóc để tự thắt cổ mình cho lần nguyện ước / Và giá như…

Lê Đỗ Lan Anh còn có bút danh Lan Anh, Hoa Gió, hiện là giáo viên ở Vĩnh Long.

Cho một ngày

 

Viết gì…

Chông chênh nhớ quên

Một nửa dường như không còn

Một nửa khoét mòn

Với cái hố đen

 

Sự chọn lọc đâu nhiều giới hạn

Đóng tro tàn lập lòe lũ ma trơi

Những con ma mặc chiếc váy xinh bay trong hồ nghi ánh sáng

 

Khi chiếc não cháy khô và bắt đầu hóa thạch

Nên viết về những con quạ mang chiếc áo choàng của bà phù thủy

Trong cuộc hành trình đầy gian nan

Của những thầy tu chân trần da nắng

 

Viết về chiếc lá bồ đề

Về một sứ mệnh của những vòng quay

Thanh gỗ và chiếc chuông đồng

Những gạt tàn còn mang phếch thế gian

 

Tôi bắt đầu viết về tôi

Một dấu cạn trong tâm hồn nhỏ nhoi.

 

Câu thơ và ngày mai

 

Câu thơ gọi tôi dậy

Tặng cho tôi một bông hồng gai

Bàn tay tươm máu

Trái tim căm lặng

 

Giọt máu

Chiết xuất từ ánh sáng của lời nguyền

Loang trên thân thể giàn giụa, ngày tôi trao tâm hồn

Câu thơ tìm nơi để khóc để tự thắt cổ mình cho lần nguyện ước

Và giá như…

 

Có thể chết như lũ côn trùng

Hiến dâng xác thân gầy guộc dưới tầng sâu lòng đất

Nơi địa ngục với lưỡi hái tử thần

Há hốc mắt giữa lòng đêm

Vũ trụ giá như có thể định ước cho những đường parabol đầy toan tính

Sự quyến dụ của  những quả bom

Rả rích như sương mai

Lung linh giữa bình minh rạng sáng.

 

Người đàn bà trong giấc mơ tôi

 

Người đàn bà mang tôi về với thân xác này

Thân xác mục rữa cùng ý niệm thời gian

Người đàn bà mang vết thù đại dương sâu thẳm

Ngoi lên dưới tầng tháp đổ

Nụ cười kiêu hãnh… người đàn bà

 

Cõng giấc mơ tôi

Không tên không tuổi không bóng

Không nỗi đau bụi trần

Đôi chân rách bươm trên cánh đồng đầy nắng

Mặt trời thiêu vết dung nham trên gương mặt lửa

Tiếng hát ngân vang

Một nửa bỏ lại phía xa

Một nửa cùng lũ chim bay lên trong chiếc não khô cứng

Chết dần của tôi.

 

Người đàn bà

Ngồi khóc

Khi tôi bật dậy chải tóc mặt trời bằng ánh sáng mặt trăng.

Một ngày

 

Không thể thoát khỏi giấc mơ

những bông hoa hướng dương quay lưng với mặt trời

héo khô trên cánh đồng đầy mũi tên

 

Kẻ thi ngôn mang lòng trắc ẩn

khát khô… những giọt máu cuối

tươm ra từ chiếc não

một nửa đã chết

một nửa giãy giụa

 

Trong cái hang đầy xương của bầy linh cẩu

người đàn bà bồng con đi tìm ánh sáng

hơi thở xót lại trong cuộc chiến đồng loại

không mang vị xót thương

và không  gì tuyệt vọng

 

Người đàn bà thoát khỏi  giấc mơ

bằng trái tim tẩm độc.

 

Em thôi không mặc áo

 

Em thôi mặc áo

Cho nồng nàn đam mê

Góc phố

Tình nhân âu yếm

Môi mắt bồng bềnh

Gió chợt về

Nụ hôn vụng vãi

Em nhặt vội để yêu anh

Và anh ơi! Em không mặc áo

Sao anh tìm mãi khuy cài

Bên anh

Mùa đông đâu lạnh

Thu có vàng áo hóa thành tranh

Em đã nude sao anh không là ành sáng

Tình đâu chỉ là mảng của thời gian

để anh chấm vệt cọ vô tình

 

Hoàng hôn về cháy nửa mùa xuân

Anh ơi! Em thôi không mặc áo.

LÊ ĐỖ LAN ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *