Lê Đỗ Lan Anh lạc loài giữa tiếng kêu đồng loại

VHSG- Lê Đỗ Lan Anh là cái tên còn xa lạ. Xa tít tắp miệt vườn Vĩnh Long. Lạ như “Tiếng rú lạc loài giữa tiếng kêu đồng loại” của một vùng đồng bằng thơ vốn êm đềm bình lặng. Sự xuất hiện thơ Lê Đỗ Lan Anh như “Cánh chim vẫn bay về phía mùa đông” hy vọng mang lại hương xuân tươi mới ấm áp cho thi ca sông nước Cửu Long. (PH)

Vì sao

 

Bắt đầu từ đâu

Những vòng xoắn đưa biển về

Nơi gió tìm những vần thơ

Trong đại dương trùng trùng

 

Nơi nào đó?

Giữa đại ngàn sa mạc những con lạc đà giẫm dấu chân

Hồn nhiên như những đám mây giữa vòm xanh

Trong chiếc gương cổ

Những bông hoa đầy gai

Tòa lâu đài rêu

Trên vách thời gian

 

Biển ùa về trong vòng tay

Hơi thở xoa dịu khát khao cuối cùng của nhân loại

Luồng sáng nói lời di ngôn sau hàng triệu năm ánh sáng

Vì sao ta yêu nhau…

Trong lặng thầm môi gió.

 

Trượt mất

 

Cánh chim vẫn bay về phía mùa đông

Cội thông già chảy từng giọt máu trên cánh rừng mùa thu

Tiếng rú rừng hoang

Tiếng rú lạc loài giữa tiếng kêu đồng loại

 

Có thể vắt kiệt  ánh sáng bằng sóng hạt lung linh?

Khi bóng tối vỡ tan trước chân lý tối thượng của loài người

Những tồn tại song song…

Những mệnh đề được mất…

Vô cực tình yêu.

 

Sự đánh tráo bất thành trong gương mặt lạ quen

Những vết thương hiện hữu trên đôi cánh mỏng

Vỡ tan lồng ngực

… bão giông

Bay về phía mùa đông

Bằng niềm tin trượt mất.

 

Chị

 

Trong góc khuất

giữa khoảng không xa lạ

những gì tôi đang thấy

những gì vượt ra

đôi mắt lưỡng cư của con người chưa bao giờ thức

lòng thành phố, tòa cao ốcc đầy xác bê tông và những dị vật

sáng chói bên thân hình loã thể của người đàn bà

 

người đàn bà lưng trần

trong ngục tối

lạnh căm như chiếc gương

tước từng giọt sương từ lòng đen thành phố

chôn vào đáy mắt những tàn tro của nước

 

Ví như không thể khô cạn

cho lần đánh mất

người đàn bà nhìn quanh nuốt vội bóng mình.

Nhà thơ trẻ Lê Đỗ Lan Anh

 

Khi yêu người điên

 

Khi yêu người điên

đừng xây lâu đài

hãy tạo ngục thất

 

trên con đường đầy hoa

là dây kẽm siết chặn da

 

khi yêu người điên

đừng véo von bản tình ca

hãy đọc tiếng rú

âm vang từ phía sau ký ức

nhảy nhót…

bao dung…

 

Nơi mộ địa

bóng ma bám trụ

nước mắt tươm ra từ đầu ngực

nhòe đêm…

 

Khi yêu

Hãy kết vòng hoa

Khoan mồ ánh sáng

 

… như người điên.

 

Đôi mắt

 

Dẫu thiên đàng hay địa ngục

Tôi vẫn yêu em

Câu thơ xuyên qua tôi bằng tia lửa

Thiêu rụi trái tim với một nửa chiếc não đã chết

Một nửa không còn vẹn nguyên

 

Tôi vẫn hôn

Cho lần cánh cửa địa ngục mở toang

Và những con quỷ sẽ mang tôi khỏi đôi môi em

Khát và dâng hiến nỗi ám ảnh cuối cùng

 

Khi tôi khép mắt và bị khoét mòn

Đôi mắt của chúng ta

Đôi mắt của những kẻ bị nung trong lò lửa thế gian

Sục sôi vẫn cố díu dan

Và mơ ước về sứ mệnh thiên thần

Với đôi cánh lạ

 

Bay

Trong ý niệm

Giữa không gian thời gian

Đến khi thân thể bị vùi lấp trong đống tro ngàn năm luân chuyển

Tôi vẫn tìm em nơi đâu tàng thức

Khỏa thân nhau.

LÊ ĐỖ LAN ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *