Lữ Hồng & lời du ca mùa xuân

VHSG- Xin cho là hòn cuội mỏng/ Nối dài những gót du ca/ Dương gian phải đâu cõi tạm/ Trăm năm đâu cũng là nhà/ Xin cho một đêm chờ đợi/ Nằm nghe giọt nắng ủ hồng/ Mầm xuân đang thì ươm nụ/ Gieo nồng nàn giữa hư không

Nhà thơ trẻ Lữ Hồng

LỜI DU CA CỦA MÙA XUÂN

 

Xin là chú bé mục đồng

Một lần vui say bên cỏ

Ru mình bằng lời của gió

Ngày ngày tháng tháng mùa đông

 

Xin cho là hòn cuội mỏng

Nối dài những gót du ca

Dương gian phải đâu cõi tạm

Trăm năm đâu cũng là nhà

 

Xin cho một đêm chờ đợi

Nằm nghe giọt nắng ủ hồng

Mầm xuân đang thì ươm nụ

Gieo nồng nàn giữa hư không

 

Xin cho một đời để nhớ

Mùa xuân là mối tình đầu

Ruổi rong những chiều vô định

Quay về, biết nhớ thương nhau.

 

MỘT LỜI CHO CÁNH CHIM XA

 

Cha dạy con đừng sống như thớ gỗ

Chỉ biết câm lặng nhìn chiều

Thế rồi…

Cha dựng mái nhà, nhóm lửa

Chờ con về biết bao nhiêu

 

Con về thăm cha như khách

Khua một tiếng nhớ rồi đi

Hoàng hôn bây giờ chạng vạng

Cha gầy rộc nỗi chia li

 

Bếp chiều này im lặng

Cha đem áo ấm ra hong

Ngóng lên nhìn đàn di trú

Vệt, những vệt tù mù

 

Một chiều đông nhả khói buồn tênh

Cha bỗng thèm bóng tối

Hay bóng tối bình yên

Con cuống quýt về trong tưởng tượng

 

Cha thứ tha cho con nông nổi

Cứ sợ mình như thớ gỗ lặng câm

Cắm cúi bay

Một đường chiều bay lạc

 

Ấm chè xanh ngằn ngặt

Chưa rót đã nguội cha ơi

Hay con về mua dầu thắp lửa cha ngồi

Đãi nhà mình một chút gì le lói

PLEIKU ƠI, TÔI CHỈ LÀ CÁNH CHIM BẠT GIÓ

 

Đừng trách tôi chẳng hiểu về em

Pleiku ơi, tôi chỉ là cánh chim bạt gió

Chỉ xin một vùng trời bé nhỏ

Để bay…

 

Ở nơi em,

Tôi nhìn màu hoa mà đếm tháng đếm ngày

Dã quỳ còn thơm mùi Đông, xin được gần em thêm phút nữa

Trời đêm cho chút lạnh gửi về phía nhớ

Đủ để mình bao dung

 

Tháng ba Pleiku ,

Pơ – lang rụng trong những chiều kín gió

Dốc người đi nồng sắc trời hoen đỏ

Tôi nợ em một lời hứa quay về

 

Mình sẽ lại đan tay vào nhau, cùng uống những say mê

Giàng ơi! Rượu cần đã bao can?

Mình không còn biết nữa

Chỉ thấy môi mềm…

 

Pleiku!

Đừng trách tôi chẳng hiểu về em

Gần gụi lắm những niềm thương nỗi nhớ

Nhưng biết khắc vào đâu những điều dang dở

Khi thành phố đầy sương

 

MỘT MÙA XUÂN NỮA LẠI RỜI ĐI NHÂN LÚC TA NẰM NGỦ

 

Sau không giờ, vẫn là đêm

Người qua phố, không cất lời tụng niệm

Tiếng côn trùng cầu an ở phía trăng không sáng tới

Bời bời những gió tháng Giêng

 

Ai đốt lò trong đêm?

Cho khói ngả say say vàng men cũ

Một mùa xuân nữa lại rời đi nhân lúc ta nằm ngủ

Bỗng khát trăng như thi sĩ khát cô đơn

 

Không ai rót mời ta một ly rượu trắng trơn

Để đốt cho dữ dội hóa lành yên, cho đắng cay thành dịu ngọt

Thôi thì viết một câu thơ làm chứng

Rằng ta đã tự mềm môi

 

Trăng thắt vào đêm một tấm gương soi

Nghe lòng xiết xao ở vùng xưa gió cũ

Đã hẹn thề rồi mà thời gian đâu giữ mình xanh như cỏ

Để đêm rằm ta đỏ mắt ngùi trông…

 

LỤC BÁT CHO NGÀY THƠ

 

Cho con về lại tuổi thơ

Tìm ra bậu cửa ngồi chờ quà quê

Mẹ đi chạy gạo chưa về

Cá mè còn nặng, bánh xe quay tròn

 

Mặt trời đã lặn về non

Nhà chưa bóng mẹ vẫn còn thiếu rau

Rạp mình vào trận mưa ngâu

Nghe thời gian thở ngả nâu đường chiều

 

Mái tôn rền rĩ, cột xiêu

Con nằm chỗ ráo, dột nhiều cha lo

Bữa này có miếng mắm kho

Hít hà cũng đủ làm no lòng người

 

Bát canh chan vị mặn mòi

Trong hạt muối có mồ hôi tượng hình

Giá mà trong giấc mưu sinh

Bâng quơ lại gặp chính mình ngày thơ.

LỮ HỒNG (GIA LAI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *