Lữ Mai & Sài Gòn mấy mùa vội vã

VHSG- Uống rượu và say cùng bạn cũ/ bạn với con đường không phản bội ta/ Sài Gòn mấy mùa vội vã/ từng chuyến bay như bắt vạ khung trời/ mưa trút xả thấu lòng người lạ/ làm sao giữ nổi một dấu chân

Sài Gòn

 

Uống rượu và say cùng bạn cũ

bạn với con đường không phản bội ta

Sài Gòn mấy mùa vội vã

từng chuyến bay như bắt vạ khung trời

 

mưa trút xả thấu lòng người lạ

làm sao giữ nổi một dấu chân

đành tự trổ lên mình thêm thương tích

đành tự hòa rượu đắng ngót mươi năm

 

bạn đã đợi ta từ lâu lắm

Nhiêu Lộc quán quen xưa vắng men huyền

dăm cặp mắt nhìn nhau không suy diễn

chỉ mặt bàn phản biện buổi trưa nghiêng

 

bạn ôm đàn, đón ta, rồi tiễn

thấy cả mùa đông thay gió, liệng trên đầu.

 

Từ sân thượng

 

Trà rót chậm nỗi êm đềm buồn bã

ta về nghe hoa trắng chuyện trò

chuông cửa vẳng đủ nguyên do nghiệt ngã

ám thị mặt người mốc bạc phù sa

 

con mèo nhà bên lẻn qua bình gốm cổ

nhánh si đỏ thăm dò tình sử người dưng

vài mẩu chuyện bên màn mưa huyên náo

ẩm sâu từng manh áo

 

mơ loa phường báo tin phong tỏa

lũ lượt người xe quanh quất ấm trà

kiến lửa bò dưới chân thành quách

gió ô long đập vách trung du

 

đủ nước sôi, đủ mùi hương thuần khiết

sự thật vẫn khiến ta thấm mệt

chung ấm trà

chung cách biệt hoang mang

những đêm dài không thể hòa tan.

 

Chuyến khởi hành tưởng tượng

 

Cỏ đã hoài thai trong những vệt mây trời

điều đánh mất sáng ngời và căng chật

chuyến đi thoát cơn trầm mặc

chỉ con đường ma mị đuổi theo xe

 

bọt nước vẽ màu hoa trắng

thác đổ âm ba tịnh độ chín tầng

ta chọn cách soi mình vào hoang dại

sỏi đá reo tiếng gọi mèo rừng

 

cuối cùng

mưa ấm đất và hoa xoan phủ nhận

cách lụi tàn nền nã nhất trần gian.

Nhà thơ Lữ Mai

Phố nhà binh

 

Phố của ta là chợ của người

lời gốm sứ long bong gió bấc

chẳng cách nào bước qua nổi mùa xuân

tận cùng rét mướt vẫn đầy dâng sóng sánh

 

ngói đỏ sóc nâu chuyển cành bụi mịn

lim dim thể tất hẹn hò

đào thắm hồng phai mấy bận

như môi người ngạt bởi tình yêu

 

chợt thấy mình hồi hương trong tiếng chợ

màu trắng hoa thiền một sắc không…

 

Đêm Bảo Yên

 

Sông Chảy ngừng ở cuối cơn mơ

ta lững lờ nơi đó

những bông hoa ven hồ cánh đỏ

chấm vào mật ngữ khuya

 

nói cùng Tiểu Linh nỗi hồ nghi non bấy

mặt người thẫm lại thành đêm

Phố Ràng ngậm mọi êm đềm, ồn ã

trùm lên ta mưa lạ

 

hẹn người mùa cốm Nghĩa Đô

kiếp trước rượu mừng chưa kịp uống

hoa trẩu rụng đắng nguồn cọn nước

thiếu phụ đưa mây trắng qua trời

 

người hãy thức cùng ta đêm này

xứ lạ còi tàu thúc gáy

rồi như tất thảy về đây

nhìn ta – một kẻ quên say

 

làm sao biết đền đài thiêng mãi…

LỮ MAI

(HÀ NỘI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *