Minh Đan tròn tròn khuyết khuyết

VHSG- Có gã khờ yêu em như thơ/ lưng em ngắn, anh bảo: siêng năng làm bếp/ chân em thấp, anh nhủ: xinh như trái bắp/ tay em tròn, anh hồn nhiên: cà pháo dậy thì/ em hạnh phúc không?/ Lò gạch cũ cổ tích hiện lên/ bát cháo hành mang tên Thị Nở/ kiêu hãnh mặc đời ghẹo trêu xấu hổ/ hôm nay em ngước lên cao.

BÃO TÌNH 

 

Đang lặng gió

anh tới!

bão cấp mười hai làm thuyền em chới với

tròng trành giữa trùng khơi…

 

Em say bão từ anh

chao đảo giấc mơ yêu ghét

không sân si

không gào thét

sóng cập bờ

 

Em mất hết kiêu hãnh dại khờ

ngã trong anh già nua thời tiết

những cơn lốc hóa tình yêu bất diệt

cuốn chúng mình vào không trung.

 

THỊ NỞ VÙNG LÊN   

(Cho ngày 8.3)

 

Em biết đời anh không thiếu những hoa khôi hoa hậu

những chân dài thắt đáy lưng ong…

 

Ngực – eo – mông gợi cảm ba vòng

cong – uốn – lượn thành trì siêu vẹo

những chớp mắt cháy một vùng biên ải

những nụ cười sấm sét cũng nở hoa

hờn ghen được không?

 

Có gã khờ yêu em như thơ

lưng em ngắn, anh bảo: siêng năng làm bếp

chân em thấp, anh nhủ: xinh như trái bắp

tay em tròn, anh hồn nhiên: cà pháo dậy thì

em hạnh phúc không?

 

Lò gạch cũ cổ tích hiện lên

bát cháo hành mang tên Thị Nở

kiêu hãnh mặc đời ghẹo trêu xấu hổ

hôm nay em ngước lên cao.

 

PHƠI

 

Đời choàng giông

bão lên vách

em ngoan cường phơi

ngọc thách gió sương

mùa chưa xa

lơ thơ

cuồng

hoa rụng rụng

rêu phong tường

đìu hiu

 

Uống sao cho hết

những chiều

tròn tròn khuyết khuyết

liêu xiêu

trăng gầy

 

Đã quên

quên tụt huyết say

đã say

say tụt những cay đắng

vờ

 

Đã ngoan

ngoan tưởng như mơ

đã mơ

mơ chín từng giờ ái ân.

Nhà thơ Minh Đan

NGƯỜI CŨ

 

Em giờ người cũ rồi sao?

hạnh phúc giòn tan bánh tráng dừa thơm mùi quê nẫu

anh say nắng phương nào?

nỗi đau cào cấu

đêm

nhọc nhằn khâu vá vết thương

 

Anh có đôi mắt khác không phải là em

mất em

anh không mù như dối

con đom đóm ngự trị bóng tối

mơ hồ giọt sáng hóa đường gươm

 

Cánh hải âu vụt bỏ đại dương

những lọn sóng đủ dập vùi thuyền lớn

bến bờ hư không kéo anh ra khơi sớm

em buông tay chèo

con cá tử vong

 

Anh săn tìm hạnh phúc dọc ngang đời em

môi hôn tựa chuồn chuồn lướt nước

 

Những cơn say chẳng thể nào giấu được

cơn tỉnh bàng hoàng dốc ngược vết đau

 

Em hát khẽ cho riêng mình nghe…

đủ.

 

NGÀY XƯA ƠI!

 

Vịn gió

nương mây

đón chiếc lá rơi

vừa đội ngả nghiêng lên tóc…

 

Anh theo lũ chim bay xa tít tắp

vui những nẻo đường khất thực

thắp dưới mặt trời nấm đất hoang vu

 

Thắt chặt miền anh một chuyến ngao du

buộc em vào ký ức

không có vết xước của chia ly

 

Anh không phải mùa thiên di

sao nỡ cầm tinh con đại bàng hô mưa gọi gió

nước mắt em đóng đinh lên bầu xanh nhỏ

chẳng tan được giữa ngày nắng hanh.

MINH ĐAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *