Ngô Kim Đỉnh & dòng sông một bờ

Đấy là những dòng sông biên giới/ muốn đôi nơi nối nhịp cầu hòa/ xanh dịu xanh những dáng đồi, thế núi/ muốn chung tay gây lửa, dựng nhà…

Dòng sông một bờ

 

Đấy là những dòng sông biên giới

chung một lòng lại thăm thẳm đôi nơi

Nếu nắm tay, ân tình thắm thiết

nếu quay lưng, biền biệt xa xôi

 

Sông ơi sông, ngẫu nhiên thiên định

sáng dưới trời một khúc sóng đôi

vương bí hiểm đôi bờ hư – thực

vương nỗi niềm trong đục, đầy vơi

 

Sông ơi sông, bóng thuyền thưa vắng

quặn một dòng mải miết về xuôi

Sông da diết những chiều bối rối

thương đôi bờ tả, hữu song đôi

 

Đấy là những dòng sông biên giới

muốn đôi nơi nối nhịp cầu hòa

xanh dịu xanh những dáng đồi, thế núi

muốn chung tay gây lửa, dựng nhà…

 

Sông Hồng 1

 

Sông Hồng sinh ra thả mình xuôi hướng

nghìn xưa đục – trong tươi mới một lòng

Một ngày có tôi, một ngày có bạn

đi đâu, đi đâu thấp thoáng sông Hồng

Hàng hàng cây yên lớn cùng gió bão

bao mùa thay lá nguyên một hồn cây

Tôi đi đó đây, lớn cùng đây đó

xanh tháng ngày xanh chim quen gọi bầy

 

Bây giờ phổng phao bên sông thị xã

thăm thắm thảo mai thơm nắng một vùng

chuyến phà sang ngang rùng mình rẽ nước

phía ngoặt con đường có bạn ta không

Bây giờ bên sông thị thành tấp nập

tinh khôi niềm nhớ tháng ngày nhặt thưa

Người xa trẻ mãi khoảng trời rừng cọ

nét người dịu sáng buổi ngày xuân mưa

 

Bây giờ cuối sông chiếc cầu đang nối

bao nhiêu mong đợi thật gần niềm mơ

những cánh đỗ quyên nhẹ nhàng khép gió

nghiêng mùa con nước duềnh dang vỗ bờ

 

Bây giờ, bây giờ sông cho nhiều lắm

cả những hàng cây thao thức giao mùa

Nửa đời đi dưới tầng tầng mây trắng

mỗi bến sông Hồng làm một ngày xưa…

 

Có nửa Bắc Hà

 

Có nửa Bắc Hà ở trên lù cở

có nửa Bắc Hà trong rượu sủi tăm

có nửa Bắc Hà là đất dưới chân

cả đá quây quần chồng lên một nửa

 

Có nửa Bắc Hà theo sau chân ngựa

có nửa Bắc Hà ấm buổi chợ phiên

có nửa Bắc Hà nặng thêm lê, mận

cả những dốc mòn dựng đến ngả nghiêng

 

Có nửa Bắc Hà vắng những lán trường

có nửa mùa ngô bấm sang mùa lúa

có nửa Bắc Hà thức cùng trăng núi

người đi lầm lũi sáng một hẹn chờ

Nhà thơ Ngô Kim Đỉnh

Lòng tay

 

Đôi bàn tay bơi chèo mê mải

đưa đời ta xuôi sáng những ngày

Đôi bàn tay làm măng trước gió

khi nở xòe dịu nhẹ khỏa trời mây

khi thanh mảnh vọng hồn tre trúc

nghe thương thương đâu đấy vơi đầy

 

Bao nghĩa nặng tình đời từ năm ngón

những con đường về biển lớn lòng tay

Ngón đeo nhẫn choàng ta vòng nguyệt quế

choàng vào ta hạnh phúc đời thường

Yên ả lắm, ơi bến bờ đất mẹ

cho ta đằm sau mỗi tha hương

Đâu ngón cái, ngón trỏ, cùng ngón giữa

nâng vui buồn không rễ buông trôi

Đâu ngón út làm chút duyên trẻ mãi

thường mơ màng ta chạm lên môi

 

Những ngón thiêng nhỏ sáng dưới trời

ta khép lại ủ một đời ta ấm

gió xoay vần xước ngón nào cũng bận

xước ngón nào cũng buốt tận lòng tay

NGÔ KIM ĐỈNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.