Ngô Kim Đỉnh & những hình nộm đuổi chim

VHSG- Ta lang thang bao ngày chờ một bàn tay vẫy/ người chẳng thấy/ thấy hình người ngất ngư đứng đón/ vẫy vô hồn trong gió chiều hoang/ Này hình nộm tả tơi, này bù nhìn mũ áo/ đôi khi các ngươi đã vỡ được tiếng người cười ngất…

Nhà thơ Ngô Kim Đỉnh

Thuở xuân

 

Thuở xuân tôi cùng lũ bạn

nghéo tay chung một giao kèo

mặc trâu ngoài đồng dậm cọc

Hội làng mê mải chân theo

Phường Xoan về Hát Cửa Đình

mỗi độ xuân nồng Lễ – Tết

làng thêm một lần náo nhiệt

dốc bồ tháng giá không quên

 

Thuở xuân trầm vào tâm tưởng

âm thầm đời vẫn thăng hoa

Hội Xoan theo người lặng bóng

Đình xưa mưa rắc lối nhòa…

Xuân nay bổng trầm vũ khúc

rinh ran nhạc rốc đông – tây

ồn ào mỗi lần hội ngộ

quê đồi nao nức men say

 

Trống thúc nhịp tim dồn dập

lòng ta Bơi Chải rộn ràng

Nguyện cầu thuở xuân xanh mãi

ru đời dìu dịu lời Xoan…

 

Nét quê

 

Ô, một sớm trước cổng nhà ngồ ngộ

bẹ cau rơi hình dấu hỏi từ trời

như “rồng lá” từ đâu về phủ phục

như “từ khóa” vọng về ký ức xuân xưa

 

Từng năm tháng cau cao xanh lộng gió

xỏa tán vươn ấm khói lam chiều

cau duyên dáng gợi nét quê lam lũ

giờ nằm đây khẽ động tong teo…

 

Tuổi thơ chơi trò “kéo mo cau”

kéo xa lắc đời người biến cải

Bẹ hoa trắng thảo thơm “mo cơm nắm”

Bầm lo cho ngày trọ học xa nhà

Bầm chạy chợ, Bầm nuôi đàn con khó

 

Này tàu cau – rồng lá khô phủ phục

bẹ rời thân, bẹ hoa sẽ trắng ngần

Bên xóm vắng, trước nhà ta thanh đạm

hàng cau già dựng hồn phách xưa sau

Lá đi qua ngày múa rồng múa phượng

còn thấy trong hình dáng trơ gầy

giấc mơ hạnh phúc

vùng vẫy cơn đau…

 

Đi Chùa

 

Chùa nghèo có Phật về không

đi Chùa toàn kẻ khốn cùng áo thâm

Nhành hoa túm quả đồng gần

nâng niu biện lễ tần ngần khói hương

Áo cơm bạc bẽo trăm đường

còn đây một lối thân thương bóng Chùa

 

Đài Sen Phật có nắng mưa

mà sao bùn đất mãi đùa phận dân

Ngôi cao có lấm bụi trần

để bao nhiêu kẻ hái dần cánh Sen…

 

Những hình nộm đuổi chim

 

Những hình mộm người, những hình người bù nhìn

đứng chôn chân trên đồi nương, đồng bãi

đã đôi khi làm ta giật mình

 

Ta lang thang bao ngày tẻ nhạt

chỉ thấy những hình nộm đuổi chim hóa ra được việc

người nông dân lụi cụi đợi mùa thu hái

 

Ta lang thang bao ngày chờ một bàn tay vẫy

người chẳng thấy

thấy hình người ngất ngư đứng đón

vẫy vô hồn trong gió chiều hoang

 

Này hình nộm tả tơi, này bù nhìn mũ áo

đôi khi các ngươi đã vỡ được tiếng người cười ngất…

Nửa ngày đò dọc

 

Thiên nhiên có những loài chim lớn

ưng, cắt, quạ, đại bàng, hạc, công, phượng…

nhưng nhiều người mấy khi giáp mặt

họ chưa tới được những miền thanh cao thiên nhiên bao la kỳ vĩ

 

Những người này cố gắng dựng bờ rào

những người khác lại cố sức phá đi

Họ xây và phá không bởi xung đột quyền lợi

mà họ biết rằng mình chẳng có quyền gì

 

Người ta chỉ cần bỏ ra ít tiền

và ít thời gian ngồi cabin cáp treo

là mãn nguyện

thung thăng non thiêng đất Phật hay “mái nhà” Đông Dương

Người ta mua bán danh – lợi khơi khơi

khi nhiều người khác mải miết bán đời sương gió…

 

Ngã ba sông Lũng Pô

 

Sông Hồng – sông Mẹ từ đây

nước Lũng Pô nhập dòng từ đây

từ đây hai màu nước ồn ào xuôi chảy

dưới bóng cờ Tổ quốc linh thiêng

Những hạt đá hạt nước li ti lích rích

của thâm sâu rừng núi Hoàng Liên:

nào A Mú Sung, A Lù, Y Tý

nào đỉnh Nhìu Cồ San – Sàng Ma Sáo

nào Nậm Pung, Trung Lèng Hồ… lẩn khuất trong mây

băng băng mải miết đổ về sông Mẹ

sông Mẹ một chiều

sông Mẹ một bờ – Bát Xát Lào Cai

 

Sông suối tự nhiên phân chia lãnh thổ

nghe chung tiếng gà

dùng chung dòng nước

bến đấy bến này đâu bến chợ đông

Đời sông bay dải lụa trời

sông đi hoang vắng, mắt người đắn đo…

 

Ta đứng đây mũi đất Lũng Pô

từ khuất lấp thả hồn theo phù sa về biển

biển Thái Bình hồng tươi bao sắc cát

thêm lắng thầm chân sóng những đảo xa…

Ta đứng đây thả hồn nương sóng nước

nương dáng bay Quốc kỳ – dáng bay Chim Lạc

xuôi mái nhà ta “cuối bến Việt Trì”

Ta từng lớn, từng đằm lòng sông Mẹ

vẫn bồi hồi quen lạ dòng trôi

Hai bờ – đất bạn, đất tôi

“đêm đèn – sớm lửa” mắt ngời đắn đo…

________________

Những chữ in nghiêng là tên các địa danh

miền núi cao – biên giới Tây Bắc của huyện Bát Xát – Lào Cai.

NGÔ KIM ĐỈNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.