Nguyễn Thanh Huyền nồng nàn và gàn dở

Nhà thơ trẻ Nguyễn Thanh Huyền

VHSG- Em co mình vào xác đêm lắng nghe hơi thở ai nồng nàn quyến rũ/ vây bủa em vòng xoáy đam mê/ lê chân bước, ngập ngừng giữa tội lỗi và si mê/ em đứng giữa bến bờ hanh hao tàn tạ và nắng mật vàng/ ngã dúi dụi vào đâu cũng là mồ yêu thương.

 

 

TỰ BẰNG LÒNG

(mùa dịch, món ăn ven đường nao lòng nhớ)

 

Ghé qua chợ Trung Hòa

Chị hàng xôi tươi rói

Ăn xôi đi em ơi

Xôi đặc biệt thơm dẻo

 

Có xôi lạc, xôi xéo

Xôi ngô ngon dễ thương

Xôi cẩm tím đợi chờ

Xôi đỗ xanh thương nhớ

 

– Này chị bán hay mơ

– Chị có mơ gì đâu

Tung hứng “buột” thành thơ

Cho cuộc đời hoa nở

 

– Chị bán lãi đắt không

– Em à! Cứ tàng tàng

No mắt đói cái bụng

Mình giàu sang khó lắm

 

Người như cát, biển mặn

Buồn đó ngẫm tự vui

Von cho đủ thiếu, thừa

Ngày lên luôn tân xuân

 

GIỌT YÊU

 

Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ

Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế

Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy

Tràn vào anh, những giọt yêu chưa biết cởi yếm

những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ

Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở

… bao chuyện tình giống tem thư thẹn gửi!

chuyện chúng mình có giống chuyện người?!

mùa thu lá khóc, xuân về tụt cuống trồi non

tình thiết tha, mặn nồng, có cùng đường cuối đất

trăng thì vơi gió hanh gầy, thời gian lại đẫy

hay một lần lỡ cả đời dang dở

có hứa cột đời nhau cũng vậy?!

“ai tắm hai lần trên dòng trôi”?!

Đêm nay, phố em vào mẩy

trăng chảy ngột những ngã ba ngã bẩy

đập thời gian nức vỡ

ở hai đầu nỗi nhớ

khúc xạ một tâm điểm…

Phím anh khát  phím em

Những ngón tay lóng ngóng bện đan

dòng kí ức cởi nút

cô thành giọt yêu.

CÓ CÒN NHỚ NHAU

 

Đã bao giờ anh nhớ tới em

người con gái như mưa mùa hạ

chợt đến và chợt đi

nồng nàn và gàn dở

những dấu yêu bỏng nóng trên môi

đã hóa thạch bụi mờ xác pháo

 

Đã bao giờ anh mong gặp lại em

đôi mắt ấy, màu nâu trong cơn mưa vụng dại

lẫn màu lá rêu úa rụng như trời đứt rốn hoàn thai

chỉ có con đường hun hút nhú trồi gai

đâm ảo ảnh

 

Em co mình vào xác đêm lắng nghe hơi thở ai nồng nàn quyến rũ

vây bủa em vòng xoáy đam mê

lê chân bước, ngập ngừng giữa tội lỗi và si mê

em đứng giữa bến bờ hanh hao tàn tạ và nắng mật vàng

ngã dúi dụi vào đâu cũng là mồ yêu thương.

 

Thôi anh nhé! Em sẽ không nhớ mong hão huyền

với những khát khao hụt theo tháng năm

chỉ còn dáng hình mờ dần trên lối cũ…

và mưa hạ, mưa ngâu cứ nhởn nhơ hống hách giăng kín nỗi đau

sâu thẳm tim yêu cũng oxi hóa

 

em và anh sẽ trở thành những đứa trẻ với bầu ngực ân ái

nhục dục và lấm lem

ta sẽ lại thổn thức mặc những hoen gỉ không một lần sáng lại

để quay về?

 

LẠ

 

Ngã vào nhớ

thao thiết mãi.

Mùa trăng kia đã bao giờ dậy thì

nhuộm tình em rộ xuân đến thế?

 

Có phải chăng vỏ tách từ thẳm sâu trầm tích

Và mạch ngầm chưa bao giờ cởi áo

Khi gió lành thơm vào giấc mơ

để chồi lộc ngát say!

 

Tháng tư này giống tháng xưa và sau?

Có thể lắm, rõ yêu rất lạ

Chạm vào em cồn cào sóng

miên man xanh.

 

người bảo ghim tim lại hay rạo rực vỡ

thôi đành ủ mật vào thơ.

NGUYỄN THANH HUYỀN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *