Phạm Thị Kim Khánh tình như chưa là tình

VHSG- Bàn tay xuân dịu dàng/ Băng bó vết thương mùa đời cào xước/ Làn môi xuân dịu dàng/ Hôn lên vết đau thời gian làm sẹo/ Đánh thức trong ta mầm khát khao ngủ quên…

Nhà thơ Phạm Thị Kim Khánh

 

 

Tháng Giêng

 

Rét không còn ngọt xé

Nắng chưa kịp hanh vàng

Mưa chưa mưa thác đổ

Lộc chưa xòe lá xanh

 

Hoa bắp hoa cải lay

Ngoài bãi sông thoảng gió

Đêm về trăng chưa tỏ

Mơ hồ bưởi vương hương

 

Bước chân ai đầu ngõ

Còn dè dặt ngại ngùng

Cái nhìn chưa dám ngỏ

Một chút lòng tơ vương

 

Tháng Giêng nắng chưa nắng

Mưa như chưa là mưa

Lá còn ươm trong lộc

Tình như chưa là tình.

 

Lời của cây

 

Bàn tay xuân dịu dàng

Băng bó vết thương mùa đời cào xước

Làn môi xuân dịu dàng

Hôn lên vết đau thời gian làm sẹo

 

Đánh thức trong ta mầm khát khao ngủ quên

Xóa trên trán ưu tư vết nhăn nghi hoặc

Đổ lá cũ, bóc vỏ ngày cằn cỗi

Ta nâng mầm, nảy nụ dâng xuân.

 

Đi qua mùa hoa sậy

(Kính tặng nhà thơ Pờ Sảo Mìn)

 

Xe chạy qua mùa lụt vừa rút

Phau phau triền sậy mùa hoa

Chùm chùm rừng đuôi cáo

dựng ngược

 

Bỗng thấy

vời vợi trập trùng cây hai ngàn lá(1)

Hát đời mình gian lao với gió nắng của trời

Người con trai ép đá ra rượu uống

Người con gái tước vỏ cây làm chỉ thêu áo những đêm đông

 

Bỗng nhớ

Cây trúc(2) trên triền xanh

Nơi ngày giấu nắng

Ương ngạnh

Chĩa trời

 

Cây trúc

Gầy đanh dáng hình

Người trai Pa Dí – Pờ Sảo Mìn –

Cây sáo trúc

Cất hồn vía mình vút giữa trời xanh.

__________

(1)(2): Tên bài thơ của nhà thơ Pờ Sảo Mìn

 

Tháng Giêng bỏ quên

 

Người đi về phía mặt trời

Bỏ tháng Giêng sau lưng núi lạnh

Gập ghềnh dốc, màn mưa phơ phất

Cánh đào rơi lã chã lèn mây

 

Người đi rồi không còn nghe đêm phai

Tiếng chim trống păng păng cưa vách đá

Póp póp, chim mái thoi thóp gọi

Sừng trăng non chưa đủ rạng mái rừng

 

Chẳng còn hương bưởi thơm bỏ ngải

Áng còn(1) bay không níu được bùa

Yếm còn đỏ tua rua xanh tím

Không tay chờ, sóng xoãi nền trơ

 

Tháng Giêng hiu quạnh

Mẹ trùm khăn, môi đỏ quết trầu

Mắt rơm rớm canh chừng phía cổng

Con không về

Tê tái

tháng Giêng.

_____________

(1)Áng còn: Nơi tổ chức trò ném còn, một trò chơi vui xuân và giao duyên của người Mường.

 

Thay mùa 

 

Người đi xa hút mùa tháng Chạp

Qua bao trùng cây quả quả phơi màu

Tiết kinh trập, ngày thanh minh xa quá

Gió bấc gào xua nốt áng nồm nam

 

Gió thay gió không còn là gió nữa

Hoa mơ hồ như chưa từng hoa

Lá mốc thếch cuốn trong cơn gió thốc

Sen hóa về cõi sen để trơ trống mặt hồ

 

Cơn gió gãy héo tàn tháng Chạp

Ta vịn ta kế bước Giêng Hai.

 

Nghĩ dại

 

Nghĩ dại chứ, nhỡ ngày mai thức giấc

Ta vẫn trông mà chẳng thấy gì

Không đọc được tình sâu nơi đáy mắt

Không thấy tóc anh đôi chỗ chẳng còn xanh

 

Lại nghĩ dại, nhỡ mai thành nghễnh ngãng

Không nghe được dịu êm trong mỗi dỗ dành

Lời ai nói bên tai thành gió thoảng

Đàn ai ngân giữa hang đá hoang vu

 

Nghĩ dại chứ, nhỡ ngày mai ta chết

Tình đầy bồ chưa đổ ra xay

Hạt gạo trắng ẩn mình trong vỏ trấu

Bát cơm tình yêu chưa ấm dạ đời…

PHẠM THỊ KIM KHÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.