Phạm Thị Kim Khánh thao thức nỗi bờ bên bồi bên lở

VHSG- Mỗi dốc thác cho sông dòng kỳ thú/ Mỗi hàng cây cho bóng nước nên thơ/ Trông bóng sông ta nhớ về bóng núi/ Nơi cửa sông điệp điệp sóng cửa rừng/ Ta nhìn thấy lững lờ con nước chảy/ Nỗi gập ghềnh bao thác lũ đi qua.

Viết ở cửa sông

 

Sông đi xa

Ta cũng đi xa

Sông về nơi không còn là sông nữa

Giữa mênh mông rộng dài hội tụ

Sông còn không thao thiết phía thượng nguồn?

 

Thao thức nỗi bờ bên bồi bên lở

Đất mỡ màu hiến sông những phù sa

Mỗi dốc thác cho sông dòng kỳ thú

Mỗi hàng cây cho bóng nước nên thơ

 

Trông bóng sông ta nhớ về bóng núi

Nơi cửa sông điệp điệp sóng cửa rừng

Ta nhìn thấy lững lờ con nước chảy

Nỗi gập ghềnh bao thác lũ đi qua.

 

Sông Mã khúc thượng nguồn

 

Sông Mã

Sông muốn túa mát trong soi hoa ban hoa trẩu

Nhưng đá dựng sông chĩa kiếm ghếch trời

Đá dốc lưng, bắt sông làm vực xoáy

Hết nợ, xuống thung sâu sông bắt điệu tình ca

 

Cô gái Thái Sơn La vai trần giỡn nước

Noọng ơi… ríu ran nhảy sạp, múa xòe

Sông khỏa nỗi nhọc nhằn dốc đứng, truông xa

 

Sông Mã

Đá lên mặt chia dòng Mường Luân, Tuần Giáo

Sông len núi mà đi

Sông lách đá mà về

Sông trườn về nô nức chợ phiên

Cô gái Thái, Mường khăn thùa, áo khóm

Thổ cẩm tươi màu ngũ sắc làm duyên

Chợ chưa tan, hội còn bịn rịn

Váy Hmông xòe quạt điệu múa khèn

 

Sông vào đất bạn

Chiềng Khương trong sương thoi đưa lách cách

Cô gái Chăm-pa bước ra từ khung cửi

Đổ áng tóc vào sông ve vuốt

Rối lòng không mà sóng sánh, sông ơi!

 

Sông trở về đất ta

Mường Lát, Mai Châu núi vây, mây phủ

Sông mê điệu khặp, sông mê khua luống

Cứ ngỡ sông say giấc dưới sương mờ

Nghe trai bản đóng bè, kéo mảng

Choàng khỏi sương mê, sông vặn thác đẩy luồng xuôi

 

Không trở mặt, bất thường, chẳng muốn mình thác lũ

Nhàn nhã trôi, sông mở rộng lòng

Nghe áng xường, lời đang mang mang mường nước

Thương xiết thương nồng, anh ơi!

Sông vào Giêng Hai chùng chiềng trống hội

Thong thả áng trôi nhuốm hoa cải bãi bồi …

Nhà thơ Phạm Thị Kim Khánh

Viên phấn

 

Lời đau trắng

Mài ruột gan mà khắc

Niềm vui trắng

Mài thân tròn mà chép

 

Vẹt kiệt cùng

Thành mẩu

Thành bụi

 

Thân trắng thành bụi trắng

Vui

Đau.

 

Trầm hương

 

Kiến đục

sấm sét

đạn cắt

thuốc độc

Cây dó bầu(1)đau

 

Máu rỉ lệ nhỏ

Dồn cục, thành u

Ủ thành kiếp trầm

 

Trầm hương, ơi à

Vết thương xù xì

Vết đau rỗng ruột

Thành hương trầm kỳ

Thành hương trầm tốc

 

Nỗi đau kết đọng

Trầm mặc năm màu

Đốt đau thành khói

Ngát lời ấm thơm

 

Ước có một lần

Nỗi đau chân thật

Thành mẩu trầm thơm!

 

Giá được một lần

Khúc đau đời ấy

Thắp thành khói thơm!

_______

(1) Dó bầu: loại cây cho trầm hương.

 

Gặp lại hoa dẻ

 

Bất ngờ cơn mưa đầu hạ

Đánh thức ngọt thơm hoa dẻ ngõ nhà

Thức dậy mùa thơm tho nông nổi

Đánh thức hão huyền bay bổng cánh đồi xa

 

Thơm ngọt thế làm sao lẫn được

Hoa dẻ ơi, vằng vặc tuổi thơ ta

Con gió thơm dẫn lối tìm hoa

Nón trẻ chăn trâu hương đồi ăm ắp

 

Hối hả mùa

Cơn sốt cuộc đời hầm hập

Ập vào ta những hương vị không chờ

Nhưng hoa dẻ nói lời thơm ấm lắm

Quen như là hơi ấm mẹ ta.

PHẠM THỊ KIM KHÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *