Phạm Trung Tín một thời không em

VHSG- Độc hành anh giữa mong manh/ Đèn khuya độc thoại anh thành cô đơn/ Sáng ra chạm phải nguồn cơn/ Ru con nước mắt dỗi hờn ca dao!/ Bước đi oằn nặng cồn cào/ Cách ba tấc đất mà sao xa vời

ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

 

Ngộ ra ta bạn ngày xưa

Hai hạt bụi cõng nắng mưa thành người

Diễn viên sân khấu khóc cười

Được thua còn mất vời vời áo cơm

Nhập thế một cuộc thiệt hơn

Bon chen cũng thể dỗi hờn phận nhau

 

Đường chân trời – nỗi bể dâu…

Chỉ thơ lưu dấu nỗi đau của đời

Lại về kiếp hạt bụi rơi

Thơ còn ở lại muôn đời nhân gian

Phiền hà chi những trái ngang

Bao nhiêu cho đủ gió hoàng hôn bay.

 

MÙA EM VẪN XANH

 

Anh về xóm núi… bơ vơ

Dấu chân sơn nữ bây giờ tìm đâu?

Mông lung bao nỗi chìm sâu

Suối quanh trước mặt đồi sau lưng nhà

Nắng vàng đang trải thung xa

Rập rờn cánh bướm ghẹo hoa bên trời…

 

Tiếng chiều suối gọi chơi vơi

Võng còn ru mãi những lời hẹn xưa

Nụ cười nương rẫy mây mưa

Mùi da thịt ấy như vừa đâu đây

Chiều nghiêng bóng núi vai gầy

Mọng môi em nồng ấm đầy trinh nguyên

 

Anh bôn ba khắp mọi miền

Lênh đênh biển cả con thuyền lãng du

Bao lần lá nhuộm vàng thu

Vẹn nguyên ngực núi ngục tù tim anh

 

Mùa em… nay vẫn còn xanh ?

 

TRẮC ẨN ĐƯỜNG ĐỜI

 

Đã tàn tật lại mồ côi

Nỗi đau cứ thế nhân đôi thành đời

Tương lai thăm thẳm mù khơi

Xe lăn thân phận lần hồi ngõ quê

 

Nương thân hàng xóm đi về

Áo cơm lần lữa tứ bề trống không

Gạo của người, nước của sông

Vai non sao nổi gánh gồng gian truân

 

Cơm độn nên đũa bâng khuâng

Gạt về em hết cái phần cơm không

Anh nghe muối xát trong lòng

Nỗi đau mẹ ghẻ con chồng xưa nay…

 

Gió lùa bao nỗi rủi may

Co ro em giữa đời này Diện ơi

Sinh ra ai cũng kiếp người

Mà sao lận đận khóc cười là em…

 

Giọt buồn cay mắt đêm đêm

Giọt đời chầm chậm bên thềm mồ côi

Tình thân ruột thịt đâu rồi

Để cho nước lã nhạt đời em tôi

 

Ngày mai anh đã đi rồi

Bao giờ chân lính mới thôi hải hồ

Hành trang – trai trẻ – cơ đồ

Đường xa ngoái lại mơ hồ em tôi.

Nhà thơ Phạm Trung Tín

MỘT THỜI KHÔNG EM

 

Xót xa đau mãi một điều

Mà miền tâm tưởng bao nhiêu sóng bồi

Lời đâu trăng trối mình ơi

Mê mê tỉnh tỉnh rồi rời nhân gian…

 

Để lại anh cuộc bẽ bàng

Chừng xuân em đã vội vàng ra đi

Dây oan nghiệt kết bằng gì?

Trời không bứt được nên chi phải đành…

 

Độc hành anh giữa mong manh

Đèn khuya độc thoại anh thành cô đơn

Sáng ra chạm phải nguồn cơn

Ru con nước mắt dỗi hờn ca dao!

 

Bước đi oằn nặng cồn cào

Cách ba tấc đất mà sao xa vời

Nghĩa ân em đã thành lời

Dặn lòng tôi suốt một thời không em!

 

Giật mình gối chiếc đêm đêm

Huơ tay chạm phải thinh thênh biển trời

Vô thường một cuộc em ơi

Ai rồi cũng thể bụi rơi bước cùng.

 

TỰ SỰ

 

Tuổi ta trùng với tên my

Núi Hoa Quả ấy dễ gì mãi xơi

Cái hôm lỡ bước xuống đời

Gian nan thân nghiệp – đầy vơi cõi tình

Cũng như ai trải nhục vinh

Áo cơm nghẹn mỗi hành trình long đong…

 

Đa mang chi để đèo bòng

Đa đoan lụy tục quẩn vòng vân vi

Nửa đường đau cội biệt ly

Ven sông điền dã xanh rì cỏ hoa

“Hưu non” nào đợi lúc già

“Cành câu, mai cuốc”* la đà bến men

 

Sớm mai “non bộ – hoa viên”

Sáu câu vọng cổ ru ghiền giấc thâu

Thơ tình thấm đẫm ngàn câu

Nước ròng triều lớn – trắc làu thiên văn

Lại đòi “ sửa túi nâng khăn”

“Chạy thêm bước nữa” lăn tăn bóng hồng…

 

Lại làm “ người của đám đông”

Dân yêu hai khóa “Hội đồng nhân dân”

Mười năm “Thường vụ cựu quân”**

“Bí thư khu phố” ba lần – nắng nôi

“Tù và hàng tổng” đứng ngồi

Cõng con ăn học – nguợc xuôi vạn lần

 

Thơ ư, nghiệp vận vào thân

Nỗi đau chữ nghĩa nợ nần tai ương

“Dặm dài ký ức” tơ vương

“ Miền tâm tưởng” giữa vô thường đục trong

“ Lời của đá” khắc ghi lòng

“Khoảng thức” nhân thế trăm vòng bẫy giăng

 

“Đường chân trời” ánh sao băng.

____________

* Lời thơ cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm

Chữ in nghiêng: Tên các tập thơ đã xuất bản

** Thường vụ BCH Cựu chiến binh phường

PHẠM TRUNG TÍN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.