Phương Loan mặc cả với gió trăng

VHSG- Chợt vu vơ những nỗi buồn vô lí/ Người nồng nàn say đắm cuộc tình chung/ Em mênh mông trống rỗng đến vô cùng/ Giá có thể tan thành làn mây trắng/ Đêm thì thầm mặc cả với gió trăng

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG ĐÊM

 

Tiếng đêm

xiết vào nhau

hất tung

trăm ngàn mảnh vỡ!

 

Những mảnh vỡ

cuộc đời

rơi

loảng xoảng

nghe

nhức buốt!

 

Người đàn bà

nhặt

vá, ghép.

Bức tranh

màu u ám!

 

Người đàn bà

ngấm sâu

vào

ánh sáng của đêm!

 

Loé chút hào quang

chỉ là hào quang ngụy tạo!

 

Đêm

vẫn lung linh

dẫu trong khoảnh khắc!

 

Mọi trốn chạy

đều

trở nên vô nghĩa!

 

THẬT THÀ EM

 

Trời hanh hao

mà nắng rừng rực cháy

Đốt lòng em

bỏng cả lúc đêm tàn

Phía hoàng hôn

sương lạnh trắng đồi hoang

Giá như không có những điều không thể

Chắc sẵn lòng san sẻ chút heo may

 

Chợt vu vơ những nỗi buồn vô lí

Người nồng nàn say đắm cuộc tình chung

Em mênh mông trống rỗng đến vô cùng

Giá có thể tan thành làn mây trắng

Đêm thì thầm mặc cả với gió trăng

 

Đêm Hạ trắng… thu tím chiều nhung nhớ

Góc phố quen, đường chung lối ta từng…

Hàng cây buồn ngàn mắt lá rưng rưng

Hôm qua đó… nay đã là kỉ niệm

Miên man dòng chảy mãi đến hư vô

 

Tự hỏi rằng sao loanh quanh không lối

Tim thật thà nào dối được lòng đau!

 

ĐÔNG KHUYẾT

 

Phảng phất heo may ngang trời

Mùa đông không lỗi hẹn bao giờ

Em biết tình anh nay đã chết

Mà vẫn mong chờ ghé bến mơ

 

Sợi ái còn vương đêm hò hẹn

Hơn lần ta nửa tỉnh nửa say

Dẫu không ấm được vòng tay xiết

Sương trắng vô tình thả giọt bay

 

Em chẳng là Trăng  tình biển vắng

Dám đâu như thể Nguyệt cung hằng

Và anh chắc hiểu lòng sóng nổi

Hờn trách nguời vui bến ăn năn

 

Chỉ anh mới hiểu trời cao rộng

Lửa cháy rực tim bởi gió đông

Anh ơi lối mộng lòng không mở

Thì khép tình nhau để vuông tròn

 

Dòng đời trăm hướng mênh mông quá

Lạc mất nhau rồi tay trắng tay

Trời khuya giá lạnh càng thêm lạnh

Bỏ mặc mùa đông mây trắng bay

Tác giả Phương Loan tên thật Phan Kim Loan, quê quán Bình Định, giáo viên, hiện sinh sống ở TP.HCM.

MƯA TÂM TƯỞNG

 

Mới nắng đó

bỗng sầm sập giông gió

Mưa như thác đổ

ầm ào trút giận dữ xuống mặt đất giêng hai.

 

Thoáng chốc lòng đường hình như

Con sông gập ghềnh

Con sông nông sâu phố thị

Ôi cơn mưa thế kỷ

Lại chẳng dịu êm chút nào!

 

Trời Sài Gòn mà nắng chẳng hanh hao

Con nguời phải lần dò giữa đục ngầu mê mụ

Có phải tại đêm qua giằng co cùng nỗi nhớ

Lỡ tay vặn bung van chờ đợi

Nên giận hờn đã chảy thành sông?

 

PHÍA CUỐI PHONG BA

 

Chiều dần trôi

ngày ơi xin từ giã

Nhánh hoa buồn

buông xoã cánh rơi đau.

 

Trong mênh mông

trời đất trú nơi nào

Đóa hoa tàn

xao xác giữa mưa khuya.

 

Thôi  phấn son

nhạt nhoà bờ môi thẫm

Lược gương mờ

thờ thẫn tóc rối phai.

 

Vòng tay ai

hững hờ thôi siết chặt

Chiếu chăn sầu

thôi ủ ấm giấc êm.

 

Còn ai nữa

phiên chợ đời hiu quạnh

Còn lại gì

phía cuối cuộc phong ba!

PHƯƠNG LOAN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *