Tạ Anh Thư & những ô cửa sổ khép mở từ từ

VHSG- Nhà thơ Tạ Anh Thư hiện là tiến sĩ, giảng viên ngữ văn Trường Đại học Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Tạ Anh Thư hình như làm thơ bằng đôi mắt của một nghệ sĩ nhiếp ảnh xen lẫn hội họa, chộp lấy những khoảnh khắc tinh tế cộng hưởng phối màu sáng tối, vừa hiện thực vừa mơ hồ, buồn và đẹp, quyến rũ và thăng hoa trong sắc thái biểu cảm con chữ riêng mình (VHSG)

SÀI GÒN TA TÌM EM

 

Sài Gòn ta tìm em

giữa những trùng vây ánh đèn

ngã tư đường, giọng rao quen

cô gái điếm buồn đêm nay không tiền

hát một bài bolero cũ.

 

Sài Gòn ta tìm em

những gương mặt người tứ xứ

chẳng cần biết tên

thương nhau giọng cười hồn nhiên

anh ba anh tư chị bảy.

 

Sài Gòn có em đâu đây

em đạp xe qua nhà thờ

câu kinh chiều trôi như giấc mơ

cơn mưa tháng tư bất ngờ

nước mắt lăn trên bao khuôn mặt tượng.

 

Sài Gòn em ta nhớ

ga Hoà Hưng những con tàu trở về

từ khắp các miền quê

mang theo những cơn mê

phố phường áo màu lộng lẫy.

 

Em ở đâu

những ngày hè nắng như lửa cháy

gã xích lô đốt thêm một điếu thuốc

khói bay lên trời

Sài Gòn buồn như tôi.

 

NGƯỜI LẠ

 

Cô gái trẻ tôi gặp trong vườn sáng nay

vạt áo nàng ướp đầy mùi mây

của những ngày xuân chạng vạng

dù tôi nhìn nàng rất dịu dàng

nàng vẫn không giấu được nỗi bất bình trong đôi mắt sáng:

“Sao ông nhìn người khác quá lâu?”.

 

Ồ nàng ơi tôi có nhìn nàng đâu

tôi nhìn mùa xuân của tôi cách đây không lâu

hiện lại trên làn da nàng tuổi trẻ

tôi nhớ ngọn gió đã từng lùa rất khẽ

trên tóc xanh tôi qua mái tóc nàng.

tôi chỉ nhìn thấy mùa sang

qua đôi má nàng

những cây hồng vườn nhà tôi trĩu quả.

 

Mà thôi nàng ạ

một ngày kia khi nàng già đi

nàng sẽ hiểu lão già này nói gì.

 

NHỮNG Ô CỬA SỔ

 

Có trăm ngàn ô cửa sổ

Mở ra khép vào mỗi ngày trong thành phố

Như trăm ngàn câu đố

Cất giấu trong những chiếc hộp lạ lùng.

 

Cánh cửa này mở ra chiếc hộp bằng nhung

Đèn đuốc tiệc bàn lộng lẫy

Những bọt rượu tuôn trào như thác chảy

Say sưa tiếng nói tiếng cười.

 

Cánh cửa kia mở ra chiếc hộp chơi vơi

Chỉ có gió lùa qua những mảnh giấy dán tường đã bạc

Người đàn bà trong căn phòng trống hoác

Cặm cụi khâu chiếc áo sờn.

 

Cánh cửa nọ mở ra chiếc hộp thơm mùi sơn

Đôi uyên ương nào vừa cưới

Căn phòng sáng màu nệm mới

Cuồng nhiệt những vòng tay.

 

Cánh cửa căn phòng nào mới xây

Ngổn ngang những khung hình đã cũ

Người đàn ông bên chiếc bàn ủ rũ

Vò nát những phong thư.

 

Những cánh cửa mở ra rồi khép lại từ từ

Như mặt trời lên cao rồi lặn xuống

Như gió thổi trên những dòng người cuồn cuộn

Vẫn hiện ra rồi mất hút trên đường.

 

HÃY VẪY CHIẾC KHĂN MÀU XANH KHI EM ĐẾN

 

Cho dù em đến từ đâu

xứ sở những gương mặt chen chúc nhau không còn nghe tiếng nói

hay từ một nơi tràn ánh mặt trời

chẳng bao giờ tắt lời chào hỏi

em hãy vẫy chiếc khăn màu xanh

như một lời chào, cho riêng anh

 

Hãy mang cùng em chiếc khăn màu xanh

để gói hết bụi đường

gói hết những cánh rừng, cơn nắng và những hạt sương

anh ao ước làm sao được đi đến đó

dẫu bây giờ khi anh nằm dưới cỏ

nghe bước chân mưa rì rào

 

Hãy mang cùng chiếc khăn màu xanh những vì sao

đã thì thầm cùng em những đêm hò hẹn

những cung đường và bụi cây không tên

làm quà cho anh, khi em đến

 

Còn âm thanh đại bác vang rền

hay là màu hoả châu đêm đêm

em hãy để gió mang đi xa thêm

đến một nơi không còn ai nhớ

anh không muốn trong những cơn mơ

có thêm một người mẹ già nức nở

 

Hãy vẫy chiếc khăn màu xanh khi em đến

trước nấm mồ vô danh

như một lời chào, cho riêng anh.

Nhà thơ Tạ Anh Thư 

MÌNH CÓ THỂ TRAO NHAU ĐIỀU GÌ

 

Mình có thể trao nhau điều gì

một đêm tháng Tư

trước khi cơn mưa rơi xuống

những thanh âm thành phố bốc hơi trên đường

như một lớp sương

ồn ào huyên náo

đại lộ khoác áo phù hoa

đón những dòng người qua

 

Bàn tay anh hôm ấy

có vị của con tàu

em thấy lấp lánh những ngọn sóng

đằng sau đôi mắt nâu

nhìn em mà nhìn đi đâu

 

Không sao cả

em để những điều nghi ngại lại trên môi

rửa trôi nó bằng nụ hôn anh

dỗ dành linh cảm

 

Mình có thể trao nhau điều gì

em bỏ mặc những nghĩ suy

trôi vào một vũng nước bạc trên vỉa hè

khoác tay anh như thường lệ

 

Những ngọn sóng sẽ trở lại

những cơn mơ sẽ trở lại

những bất an

dịu dàng

ân cần

sẽ trở lại

mỗi lần là một ngày mai

khi nào ta còn là một hình hài

 

Mình có thể trao nhau điều gì

thôi hay là yêu nhau đi.

 

NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA NGƯỜI ĐÀN  BÀ KHÁC

 

Sáng nay trong công viên

Người đàn ông của một người đàn bà khác

Tìm chỗ cho cô ấy ngồi.

 

Chiếc ghế lẻ loi

Cây bàng lẻ loi

Chỉ duy nhất họ có đôi.

 

Người đàn ông không nói gì

Người đàn bà cũng lặng im

Còn sót lại một ít bóng đêm

Trong mắt họ.

 

Người đàn ông của một người đàn bà khác

Nắm tay cô

Đợi chờ một cái xiết tay đáp lại

Mà cô thì nhìn đâu mãi.

 

Người đàn ông của người đàn bà khác

Giữ một cành hoa

Hững hờ

Cô ấy chẳng nhận ra.

TẠ ANH THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *