Tản văn Hoàng Hà Thế: Tết quê một thuở

VHSG- Quê tôi đã “lên phố, lên phường”, cuộc sống người dân giờ đây tương đối đủ đầy. Nhưng năm nào cũng vậy, khi tết sắp đến với mọi nhà, trong tôi xốn xang nhớ về những cái tết quê ngày trước. Những hương vị tết quê ngày ấy đã thành nỗi nhớ.

Nhà báo Hoàng Hà Thế ở Phú Yên

Thuở ấy. Những ngày giáp tết ở quê tôi không rộn ràng, nhộn nhịp như ở phố thị. Tết chầm chậm len vào từng con đường, từng ngôi nhà. Qua rằm tháng Chạp trở đi, không khí tết có vẻ rõ nét hơn, khi mà bốn, năm gia đình bàn nhau “Tết này giăng tay con heo có thịt để cúng và ăn”. Nhà nào chí ít cũng chuẩn bị sẵn trong chuồng một vài con gà, con vịt và không thiếu củi khô để nấu trong những ngày tết.

Thuở ấy. Qua hai ba tháng Chạp – ngày đưa ông Táo về trời, không khí chuẩn bị tết có vẻ khẩn trương hơn. Đầu thôn, cuối xóm vang tiếng heo kêu eng éc cũng là lúc chúng tôi được nghỉ học để đón tết. Bọn trẻ chúng tôi rủ nhau chạy đến nhà bác năm, chú bảy coi mổ heo và tranh nhau xin cái “bọng đái” về rửa với muối rồi lấy cọng cây thu đủ (đu đủ) thổi lên làm trái bóng đem đến sân trường mẫu giáo giữa thôn đá chơi.

Thuở ấy. Con đường chính của quê còn đất sỏi gồ ghề, các ngõ đi của xóm là đất cát, chưa trải bê tông như ngày nay nhưng mỗi nhà tự giác san lấp, quét dọn, rong cây để con đường thông thoáng và nhà nào cũng dọn dẹp trước sau tươm tất. Càng đến ngày cuối năm, đi đâu cũng nghe tiếng ơi ới rủ nhau đổ bánh thuẫn, bánh kẹp và dện bánh in…

Thuở ấy. Chiều ba mươi tết, mẹ tôi dù bận rộn đến đâu vẫn nấu một nồi nước lá sả, lá bưởi và lá bạc hà để anh em tôi tắm rửa. Mẹ nói: “Dội rửa năm cũ để đón năm mới thanh sạch, may mắn”. Anh em chúng tôi nôn nao nhắc mẹ: “Ngày mai cho con mặc đồ mới để đi chơi tết nghen!”.

Thuở ấy. Khi quê tôi chưa có điện, giao thừa cả xóm chìm trong bóng đêm. Một vài gia đình có điều kiện thắp đèn tạ đăng (đèn dầu loại lớn). Giờ đây, quê tôi đã đổi mới. Đường làng, ngõ xóm được bê tông hóa. Nhà cao tầng ngày càng nhiều, điện thắp sáng trưng khắp đường chính, đường phụ từ tối đến năm giờ sáng… chẳng khác gì phố thị. Gần tết, gia đình nào cũng trang hoàng lộng lẫy bằng đèn lồng, đèn nháy lấp lánh. Các vật dụng phục vụ tết, từ cao cấp đến bình dân đều có ngay tại các đại lý ở quê. Vì thế, người dân quê tôi không phải qua chợ thành phố hay lên chợ thị trấn để mua sắm, cũng không phải dự trữ đồ ăn thức uống như trước nữa.

Qua bao thời gian, cứ mỗi dịp xuân về, ký ức tết quê một thuở lại ùa về trong tâm trí. Những kỷ niệm về cái tết một thời khó khăn mà vui ấy đã giúp tôi có thêm nghị lực trong cuộc sống.

HOÀNG HÀ THẾ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.