Thơ 1-2-3 Bích Thủy: Quê hương trở về trong những giấc mơ cùng tiếng rao lăn mãi

Tiếng rao hàng rong vang lên trong giấc mơ// Sài Gòn trở về bình thường đón ánh ban mai/ Phố xá lại giống như dòng sông người không sợ hãi// Không có ngày đêm chỉ có tương lai/ Chỉ có những con người mê mải bươn chải mưu sinh/ Quê hương trở về trong những giấc mơ cùng tiếng rao lăn mãi.

Nhà thơ Bích Thủy

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Xa cách hai năm, tình yêu biến thành nỗi nhớ

 

Anh ở xứ sở mặt trời, em ngồi đếm sao rơi

Nước Nhật mùa hoa anh đào xôn xao dịch giã

 

Em trong lòng dịch bệnh vật vã nhớ, lo sợ phập phồng

Anh đau đáu cầu trông Sài Gòn mau bình thưởng trở lại

Xa cách hai năm trải dài như dòng sông cuộn chảy nhớ mong.

Đứa trẻ nép vào ngực cha tìm hơi ấm

 

Nhịp đập trái tim cha rì rầm tựa lời ru của mẹ

Hơi thở em nhè nhẹ êm đềm trôi vào giấc mơ

 

Gió thổi lồng lộng, mưa rơi tơi bời lã chã

Em an yên trên lồng ngực cha vồng lên vất vả

Trái tim cha hóa ngôi nhà ấm áp đêm chạy dịch về quê.

 

Những hàng rào ngăn covid ngăn luôn cả yêu thương

 

Nhà mẹ ở Hàng Bài nhà con Phố Huế

Cùng một con đường nhưng lại là hai quận khác nhau

 

Mẹ ốm con đứng bên này hàng rào nhìn sang đau đáu

Mẹ quằn quại trong cơn đau con đành lau nước mắt

Vượt qua được song sắt mất hai ngày trong lay lắt nhớ thương.

 

Tiếng rao hàng rong vang lên trong giấc mơ

 

Sài Gòn trở về bình thường đón ánh ban mai

Phố xá lại giống như dòng sông người không sợ hãi

 

Không có ngày đêm chỉ có tương lai

Chỉ có những con người mê mải bươn chải mưu sinh

Quê hương trở về trong những giấc mơ cùng tiếng rao lăn mãi.

 

 BÍCH THỦY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *