Thơ 1-2-3 của Lê Đỗ Lan Anh: Khi một bài thơ cô đơn

VHSG- Không phải một cộng một thành hai, thơ là bước đi chênh vênh giữa hiện thực đời sống phong phú và trí tưởng tượng kỳ diệu như “Cô bé đi tìm những con cá phủ lớp da người” giữa nỗi cô đơn của “Những ký tự mòn trong đêm lõa thể”. Thơ 1-2-3 của Lê Đỗ Lan Anh thêm lần khẳng định chị là cánh chim lạ vụt hiện từ sông nước Cửu Long.

Nhà thơ trẻ Lê Đỗ Lan Anh

Thơ 1-2-3 mỗi bài gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm của tác giả muốn biểu hiện.

Ban biên tập VHSG quyết định hàng tháng sẽ chọn 3 Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng (bắt đầu từ những chùm thơ đăng trong tháng 5.2020). Đồng thời, trên cơ sở toàn bộ Thơ 1-2-3 đăng trên VHSG cả năm sẽ tuyển chọn mỗi tác giả 5 bài vào chung khảo để cuối năm bầu chọn ít nhất là 5 tác giả trao Giải thưởng “Thơ hay 1-2-3”, xuất bản sách. Hội đồng chung khảo gồm các cây bút có kinh nghiệm và uy tín. Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm, do các doanh nhân văn hóa tài trợ.

VHSG mong tiếp tục đón nhận các chùm thơ mới của bạn thơ trên tinh thần “Sáng tạo & Nhân văn”!

 

Cô bé đi tìm những con cá phủ lớp da người

 

Người mẹ bỏ lại chiếc áo tang trên dòng sông nắng

Phù sa đục ngầu cánh sóng thả trôi

 

Bồng bềnh chiếc vi ngậm mùi

Máu nhuộm loang cái nắng đầu đông

Mồ côi hanh khô vành mắt con cá phủ lớp da người.

 

Khi mặt trời đi qua nỗi đau

 

Trên ngọn đồi cánh đồng nằm lại

Bia người di chỉ thời gian

 

Tiếng dòng sông khua chiều bóng mẹ cõng em thơ

Chiếc gánh quằn manh áo sẹo

Cha từ biệt lạnh lòng mẹ uống mặt trời đêm.

 

Khi ánh nắng bắt đầu tan

 

Những chú chim tựa vào

Chúng cho nhau tình yêu đọt phi lao gầy và yếu

 

Nắng rơi hồn gió nở hoa

Những vết chân phiêu bạt ngắm từng giọt thời gian

Khi không thể trốn tìm ánh sáng.

Khi giọt nước mắt bạc đầu

 

Ngấn trong vùng trũng vô tận

Con dơi mang ký ức bay vào màn đen

 

Vũ trụ vô vàn tia sáng từ nơi đi tìm

Len lỏi của những bông hoa uống nắng và thèm khát

Máu tưới xuống nhân loại bằng sự ngụy trang bất thành.

 

Khi nàng biến thành hòn đá

 

Cái giếng khô và rêu

Vi con cá hóa thạch sự ám ảnh

 

Lời nguyền thành châm biếm thời gian bắt đầu chạy

Giữa ma mị hương thơm bay ra từ chiếc bị và con rắn

Trong cái giếng khô sâu hoắm đang manh nha.

 

Khi một bài thơ cô đơn

 

Những ký tự mòn trong đêm lõa thể

Luyến ái như tiếng dột mưa tan trên ngực

 

Ký ức bay từ ánh sáng đen mù mịt

Cháy vùng tâm thức tàn tro manh mún

Bóng của bóng trên thi thể ngậm đức tin.

LÊ ĐỖ LAN ANH

(VĨNH LONG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *