Thơ 1-2-3 của Võ Văn Thọ: Thời gian vá lại vết thương lòng

Hố bom xưa nay ao sen xanh ước vọng// Đạn bom cày xới ruộng vườn/ Bùn đất thành gạch nung trơ trọi// Thời gian vá lại vết thương lòng/ Thương đôi bàn tay nhà nông mưa nắng/ Tháng năm trở mình, cây trái ngọt tình quê

Nhà thơ Võ Văn Thọ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Vấn vương ngọn gió đồng

 

Ruộng bậc thang, xanh trải thảm

Lúa ôm bụng khúc khích cười

 

Nắng thu vỗ về giọt rơi phiến lá

Những cơn ngâu dắt mối tơ lòng

Nhớ nhung quay về, tìm ánh mắt người xưa…

 

Hố bom xưa nay ao sen xanh ước vọng

 

Đạn bom cày xới ruộng vườn

Bùn đất thành gạch nung trơ trọi

 

Thời gian vá lại vết thương lòng

Thương đôi bàn tay nhà nông mưa nắng

Tháng năm trở mình, cây trái ngọt tình quê

Đón các anh về sum họp bên nhau…

 

Trời xanh trong quyện làn gió mùi hương

Ngày giành độc lập mỏi mòn mẹ đợi

 

Bao mùa thu lá vàng khô héo

Cạn giọt rơi.. .khóe mắt khô lời

Các anh về trong day rứt tiếc thương!

 

Những bóng hồng trinh trắng

 

Gần nửa thế kỷ đã sang trang

Tuổi đôi mươi gửi vào đất mẹ xuân thì

 

Máu xương hòa vào hồn dân tộc

Nụ cười hồn nhiên, mùi hương con gái

Xin được nghiêng mình tôn thờ mười bông hoa đồng nội!

 

Mẹ hóa thành sông, núi chở che(*)

 

Có một tượng đài trong lòng dân tộc

Được tạc lên từ máu xương những người thân

 

Các anh nằm lại biên cương Tổ quốc

Nơi tuyến đầu rừng xanh, khe suối…

Nén nhang nghi ngút lặng thầm, viết tiếp khúc quân hành…

________

 (*) Mẹ Thứ

 

Tháng 7.2022

VÕ VĂN THỌ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.