Thơ 1-2-3 Đặng Toán: Đồng xu đánh đáo leng keng trong giấc mơ

Bao giờ trở lại… ầu ơ với làng// Tên Đồng Quan mà làng chỉ toàn dân/ Xóm Dưới, xóm Trên quây quần xóm Giữa// Mái đình thiên cổ, cây đa còn đó/ Đồng xu đánh đáo leng keng trong giấc mơ/ Ông lão đánh cờ cùng ngọn gió đồng xa…

Nhà thơ Đặng Toán

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Đời đã dặn ta

 

Nhặt ở tuổi thơ những dại khờ

Cho thêm lớn khôn dẫu đau vấp ngã…

 

Đừng hờn trách những tháng ngày cơ cực

Gió mát trong đầu than hồng trong ngực

Sẽ an yên thanh thản cuộc người…

 

Cứ hồn nhiên sẽ bình yên…*

 

Hoàng hôn mang buồn đau vùi cuối chân trời

Tấm chăn đêm mịn màng, êm dịu.

 

Chua xót ngủ yên

Bình minh sẽ bừng đôi mắt khác

Nhấm nháp vị ngọt ngào giọt nắng tinh khôi…

______

* Ý ca từ của Trịnh Công Sơn

Bao giờ trở lại… ầu ơ với làng

 

Tên Đồng Quan mà làng chỉ toàn dân

Xóm Dưới, xóm Trên quây quần xóm Giữa

 

Mái đình thiên cổ, cây đa còn đó

Đồng xu đánh đáo leng keng trong giấc mơ

Ông lão đánh cờ cùng ngọn gió đồng xa…

 

Vẫn luôn cần có trong đời

 

Lâu lắm rồi lại được nghe tiếng cuốc kêu

Tiếng dậm chao tuổi thơ trên mặt ruộng

 

Cơn mưa rào tháng năm róc rách con rô lóc

Con cào cào phơi áo trên bờ rào cổ tích…

Tỉnh giấc rồi cơn mê còn loang loáng nước…

 

Tự nhắc mình

 

Mỗi một ngày buông bỏ bớt sân, si

Tim có nắng mắt như lá biếc

 

Con đường êm êm bàn chân ta bước

Đôi tay nâng niu chữ nhẫn

Nghe tiếng chim ríu rít trong hồn…

 

ĐẶNG TOÁN (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.