Thơ 1-2-3 Đặng Toán: Dừng tay đan người đàn bà mang nỗi nhớ ra phơi

Thiên chức đàn bà// Lập đông rồi trời vẫn nắng chứa chan/ Thèm ngọn bấc, cái nắm tay tìm hơi ấm// Sợ cánh chim kia sẽ quên phương Nam tránh rét/ Cánh đào phai kia có thay màu sắc khác/ Dừng tay đan người đàn bà mang nỗi nhớ ra phơi…

Nhà thơ Đặng Toán

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Thức dậy giữa yên bình

 

Gom góp, nhặt nhạnh từng chút thiện tâm

Ươm cây thiện lành âm thầm trong bóng tối

 

Chỉ công sức mồ hôi thôi, chưa đủ

Khổ tứ lao tâm thôi, chưa đủ

Niềm tin làm dưỡng chất nuôi cây…

 

Quỳnh và trăng

 

Người ta khen quỳnh loài hoa khiêm nhường

“Nữ hoàng bóng đêm” phô nét diễm kiều trong lặng lẽ

 

Mấy ai biết hoa giấu điều bí mật

Quỳnh chỉ bung nở hết sắc hương vào đêm trăng sáng nhất

Trước người mình yêu ai mà tính toán chi!…

Cảm xúc trước nhà thờ đá Phát Diệm(*)

 

Ai đong đếm được hành trình của hàng ngàn tấn đá

Những vân gỗ như dòng mồ hôi, như dòng máu tiền nhân…

 

Lòng nhân văn sáng tạo nên kiệt tác

Chẳng cần khắc công người từ hàng trăm năm trước

Di tích dạy ta cái lẽ ở đời…

_________________

(*) Nhà thờ đá Phát Diệm, Kim Sơn, Ninh Bình được coi là “Kinh đô Công giáo Việt Nam”

 

Thiên chức đàn bà

 

Lập đông rồi trời vẫn nắng chứa chan

Thèm ngọn bấc, cái nắm tay tìm hơi ấm

 

Sợ cánh chim kia sẽ quên phương Nam tránh rét

Cánh đào phai kia có thay màu sắc khác

Dừng tay đan người đàn bà mang nỗi nhớ ra phơi…

 

Có mấy người nhìn thấu cây ơi…

 

Càng cổ quái người ta càng chuộng

Quằn quại thân cành, đầy mình u bướu…

 

Cây đau từ những ngày thơ ấu

Đau đớn càng nhiều giá trị càng cao

Giữa trời đất rộng khác nào lao lung…

 

ĐẶNG TOÁN (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.