Thơ 1-2-3 Đặng Văn Thắng: Quan niệm trái chiều khi con nói muốn dùng điện thoại

VHSG- Nhập cuộc khám phá thể thơ mới khá sớm, Đặng Văn Thắng là một trong những tác giả được VHSG trao Tặng thưởng Thơ 1-2-3 tháng 6.2020. Đằng sau gương mặt nghiêm nghị của một nhà giáo là một hồn thơ nhạy cảm, anh gợi “Nhớ chiếc xe bò bánh sắt” một thời “Đánh thức cả làng quê/ Gọi bình minh tỉnh giấc”, anh chia sẻ nỗi đau của những đứa trẻ vô tư trong một gia đình cả cha lẫn mẹ bị tai nạn giao thông: “Đứa lớn khóc đợi mẹ, đợi cha về nhận quà chưa thấy/ Đứa nhỏ nhạt môi khóc khát sữa khi chưa kịp rời nôi”. Tinh tế hơn, anh còn nhẹ nhàng nhắc nhở người bạn chung giường “Hai ta vô tình chia nhau như cách nửa vòng trái đất/ Điện thoại, phía vui tin vặt, phía những trầm mặc phận đời…”, hay dằn vặt lo toan về “Quan niệm trái chiều khi con nói muốn dùng điện thoại” của vợ chồng trước cái đúng cái sai phức tạp của mạng xã hội…

Nhà thơ Đặng Văn Thắng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Đồng thời, trên cơ sở toàn bộ thơ 1-2-3 đăng trên VHSG cả năm sẽ tuyển chọn mỗi tác giả 5 bài vào chung khảo để cuối năm bầu chọn ít nhất là 5 tác giả trao Giải thưởng “Thơ hay 1-2-3”, xuất bản sách. Hội đồng chung khảo gồm các cây bút có kinh nghiệm và uy tín.

Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm, được sự tài trợ của các đơn vị: Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH Luật Thành Văn, Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam.

Sau hơn 3 tháng phát động, VHSG đã nhận gần 250 chùm thơ 1-2-3 của 110 tác giả trong và ngoài nước gửi về, đăng tải hơn 210 chùm thơ và đang tuyển chọn giới thiệu dần. Chúng tôi chân thành cảm ơn các nhà tài trợ cùng sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và mong tiếp tục đón nhận các chùm thơ mới trên tinh thần “Sáng tạo & Nhân văn”!

 

Nhớ chiếc xe bò bánh sắt.

 

Đánh thức cả làng quê.

Gọi bình minh tỉnh giấc.

 

Cha đưa mùa vàng về bên mép tranh xiên.

Chỉ còn là văng vẳng.

Trong nỗi nhớ nghiêng nghiêng.

 

Em đã từng sợ hạnh phúc mong manh.

 

Trong nụ cười ngây thơ, hồn nhiên hai đứa trẻ.

Những bông hoa “một bề”.

 

Không biết mẹ có buồn?

Riêng anh bảo anh con người hiện đại.

Và em tin.

Riêng nửa mép giường.

 

Hai ta vô tình chia nhau như cách nửa vòng trái đất.

Điện thoại, phía vui tin vặt, phía những trầm mặc phận đời…

 

Thời gian.

Thầm trôi.

Mỏi mắt giật mình, đêm lạc vào khuya khoắt.

 

Những đứa trẻ gào khóc.

 

Đứa lớn khóc đợi mẹ, đợi cha về nhận quà chưa thấy.

Đứa nhỏ nhạt môi khóc khát sữa khi chưa kịp rời nôi.

 

“Ngoan con ơi mai mốt mẹ cha về”.

Nước mắt nghẹn ắng nhuộm lời ru chát đắng ngày dài thê thảm.

Tai nạn giao thông, tuổi chúng nào đâu đủ hiểu!

 

Quan niệm trái chiều khi con nói muốn dùng điện thoại.

 

Mẹ thiên về “không” bởi mạng xã hội nhạy cảm vô cùng.

Cha thiên “để chúng thích nghi, đừng cấm” – vẻ ngập ngừng.

 

Chủ sở hữu chỉ biết cười thỏa thích.

Ai đúng ai sai chưa rõ ràng phân định.

Canh cánh nỗi lo khi con tuổi dậy thì.

 

Nghĩa Hồng, 02.8.2020

ĐẶNG VĂN THẮNG

(NGHĨA ĐÀN – NGHỆ AN)

 ____________________________

ĐƠN VỊ TÀI TRỢ:

Công ty TNHH Luật Thành Văn

Địa chỉ: 371/16 Hai Bà Trưng, P8, Q3, TP.HCM

Điện thoại: (028) 22293179

Hotline: 0916. 631. 348 (Mrs. Nguyễn Lệ)

https://pmpharco.com/
https://pmpharco.com/

One thought on “Thơ 1-2-3 Đặng Văn Thắng: Quan niệm trái chiều khi con nói muốn dùng điện thoại

  1. Phương says:

    Góp ý:
    Với chùm thơ 1-2-3 của tác giả Đặng Văn Thắng.
    -Riêng với bài “Em đã từng sợ hạnh phúc mong manh.”(bài số 2)
    Vậy là tác giả Đặng Văn Thắng nêu lên nhân vật “em” đã từng sợ lúc hạnh phúc đến tuy là mong manh=Ý này tôi thấy được,tuy “nó”(hạnh phúc) là mong manh & em đã từng sợ.(ý nằm câu 1,tuy chỉ là ý “lấp lửng” thôi,nhưng người đọc sẽ cảm & hiểu.).Nhưng đến câu 2,3:
    “Trong nụ cười ngây thơ, hồn nhiên hai đứa trẻ.
    Những bông hoa “một bề”.
    Theo tôi,hai câu này khó hiểu & cảm đây.Tại sao tác giả lại nhảy qua diễn đạt ý miêu tả nụ cười của 2 đứa trẻ hồn nhiên rồi đến những bông hoa “một bề” ?=Khó hiểu & cảm quá đối với người đọc,trong khi ý ở câu 1 thì “lấp lững”,vậy hai đứa trẻ hồn nhiên nụ cười đã lớn & yêu nhau cho nên thành những bông hoa “một bề” ở câu 2-3 phải không?Tôi nói tác giả là
    không làm được việc “kết nối ý” “xâu chuỗi ý” trong câu 1-2 & câu 3.Đến câu 4-5-6:
    Không biết mẹ có buồn?
    Riêng anh bảo anh con người hiện đại.
    Và em tin.
    Tác giả rất tự nhiên làm thêm 3 câu cuối & ở đây “không chuyển tiếp ý” với câu 1-2-3.Giống như là bài thơ có vẻ bị “ngắt mạch ý” trong từng câu,từng khổ thơ của bài thơ.Tôi đọc đi đọc lại vẫn thấy bài thơ bị “xé ra nhiều ý” & xét về ý trong từng khổ thơ thì “chẳng liên quan” gì với nhau cả.Ý khổ 1=Lấp lững;ý khổ 2=Chưa rõ;ý khổ thơ 3=Càng khó hiểu.Vậy,nếu xâu chuỗi ý lại với nhau thì bài thơ “không có ý”.Tại sao vậy?Tác giả Thắng muốn nêu ý gì đây?Từ nhân vật trong thơ là “em” -> “hai đứa trẻ”->”những bông hoa “một bề”->”Không biết mẹ có buồn?”->”Riêng anh bảo anh con người hiện đại->Trong nụ cười ngây thơ, hồn nhiên hai đứa trẻ.->Em đã từng sợ hạnh phúc mong manh.Tôi cho tác giả nêu ý “nhảy cóc” trong bài thơ.
    “Và em tin”=Câu kết bài thơ.Vây em tin điều gì đây?(theo tôi tác giả Thắng muốn nhân vật “em” tin vào điều gì?Nếu tôi dẫn ngược trở lại bài thơ thì “em tin anh->con người hiện đại->Không biết mẹ có buồn?->Những bông hoa “một bề”.->Trong nụ cười ngây thơ, hồn nhiên hai đứa trẻ->Em đã từng sợ hạnh phúc mong manh.
    Như dẫn giải & phân tích trên tôi thấy hình như tác giả Thắng trong lúc làm thơ quên mất khâu “chuyển tiếp” giữa các ý thơ & “xâu chuỗi” ý trong bài thơ hay sao?Tôi cho rằng bài thơ “dở” với lý do trên.Rất mong tác giả Thắng & BTC-BBT thứ lỗi vì tôi có ý kiến luận bàn.
    Chào trân trọng,
    pnguyenminh37@gmail.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *