Thơ 1-2-3 Hà Phi Phượng: Chợt bông hoa vừa mở cánh, hương trăng…

Hoa khuya// Bóng sáng hắt lưa thưa từ ngọn đèn vàng/ Sông lênh loang về biển.// Giấc mơ nào xuôi dòng, cơn mộng nào ngược sóng/ Níu một câu thơ muộn/ Chợt bông hoa vừa mở cánh, hương trăng…

Nhà thơ Hà Phi Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Hoa khuya

 

Bóng sáng hắt lưa thưa từ ngọn đèn vàng

Sông lênh loang về biển.

 

Giấc mơ nào xuôi dòng, cơn mộng nào ngược sóng

Níu một câu thơ muộn

Chợt bông hoa vừa mở cánh, hương trăng…

 

Hoàn hảo

 

Những nếp uốn tinh tế

Làn hương đánh thức ban mai trong.

 

Hình như, tiếng đập cánh náo nức của bầy ong

Và lưới tơ vô hình giăng mắc

Nụ cười là linh hồn của màn sắp đặt. Lúc này…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Chiều trên đảo

 

Thảm cỏ thẫm xanh dưới bóng hoàng hôn

Lối nhỏ quanh co đường viền hương dạ thảo.

 

Rặng cây thì thầm kí âm của gió

Sóng dạt dào nhịp thở triều dâng

Ai vừa biên nhật trình dấu nhớ mênh mông…

 

Mùa đỗ quyên còn đợi

 

Dấu chân nào bấu vào sườn dốc

Thương gốc cây cắm rễ vượt đá mà xanh.

 

Vầng ngực nào đẫm ướt sương

Thấm hơi thở lạnh buốt nhọc nhằn gùi đất lên núi

Vì sao đỗ quyên cháy không nguôi trên những đỉnh tai mèo.

 

Biển đêm

 

Diềm sóng viền lên bờ vai

Hàng dương dặt dìu lời ru của gió.

 

Lùi xa muôn dải đèn màu, dòng người xuôi ngược

Những con sứa hóa băng trên ngấn cát

Đêm biển khởi đầu sự yên lặng – khúc hùng ca.

 

HÀ PHI PHƯỢNG (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.