Thơ 1-2-3 Hà Phi Phượng: Mỗi sẻ chia như giọt mưa giữa ngày nắng lửa

Chuyến xe khởi hành từ lúc bình minh// Ai cầm được niềm thương khi đồng bào khốn khó/ Đoàn tình nguyện lên đường vào tâm dịch miền Nam.// Tôi biết nói gì hơn, lời nói cảm ơn/ Mỗi sẻ chia như giọt mưa giữa ngày nắng lửa/ Góp sức thành cơn mưa, hồi sinh những héo úa phận người.

Nhà thơ Hà Phi Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Chuyến xe khởi hành từ lúc bình minh

 

Ai cầm được niềm thương khi đồng bào khốn khó

Đoàn tình nguyện lên đường vào tâm dịch miền Nam.

 

Tôi biết nói gì hơn, lời nói cảm ơn

Mỗi sẻ chia như giọt mưa giữa ngày nắng lửa

Góp sức thành cơn mưa, hồi sinh những héo úa phận người.

 

Ngưng nói lời đắng cay với con trẻ ngây thơ

 

Nhớ lại cảm giác chúng ta khi nghe lời cay đắng

Mang sợ hãi bản năng, ta phá phách hoặc co mình.

 

Bỏ chiếc vòng kim cô có tên “áp đặt”

Tập nhẫn nại và sẻ chia, tôi làm bạn của con

Khoảng cách sẽ chẳng lấp đầy nếu thiếu tôn trọng, bao dung.

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

“Hà Nội giãn cách rồi mẹ ạ”

 

Hai giờ đường ô tô mà nay xa gấp mấy lần

Bao giờ nhà mình ran ríu tiếng các con?

 

“Chúng con đã sẵn sàng, mẹ cứ yên tâm”

Chống dịch còn gian nan khi virus sinh nhiều biến thể

Chỉ liên – kết – yêu – thương là kháng thể mạnh nhất, lúc này.

 

Tháng bảy của phố

 

Những cơn mưa bất ngờ trút nhớ

Hàng cây mươn mướt reo.

 

Quán cà phê thảng hoặc tiếng rì rầm

Đường ồn ã động cơ và bước chân gấp gáp

Ô cửa âu lo mở/ khép. Chập chờn kết nối mây xa…

 

Về quê mình nhé anh!

 

Lội sông Trà Lý hiền hòa xuôi dòng tìm biển

Tắm ngọn gió Đồng Châu mằn mặn nỗi thương bờ.

 

Trút bỏ lễ nghi, trang phục cầu kì

Thấm giọt mồ hôi long tong sân thóc vàng của mẹ

Đùm tiếng cười vỡ ngàn ánh trăng lóng lánh đầm sen…

 

HÀ PHI PHƯỢNG (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.