Thơ 1-2-3 Huỳnh Thanh Liêm: Con số khép dần không gian sống

Mỗi ngày một con số// Tăng nhanh, lan rộng/ Con số khép dần không gian sống// Lương tri và thiện tâm chóng mặt, đau đầu, viêm họng…/ Cả cộng đồng râm ran sốt nóng/ Sừng sững, vô hình cơn ác mộng F0

Nhà thơ Huỳnh Thanh Liêm ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Mỗi ngày một con số

 

Tăng nhanh, lan rộng

Con số khép dần không gian sống

 

Lương tri và thiện tâm chóng mặt, đau đầu, viêm họng…

Cả cộng đồng râm ran sốt nóng

Sừng sững, vô hình cơn ác mộng F0

 

Tôi đi ngược dòng người rộn ràng, hối hả

 

Đi ngược những nụ cười hướng dương

Đi qua kỷ niệm một thời – đó, đây chốt trạm

 

Lâng lâng, mơ màng tôi va vào đèn đỏ

Giật mình. Ôi, cú lừa vô thức!

Loa phường đang thông báo… test nhanh

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

Ta vẽ chân dung mùa thu

 

Chiếc lá bay nghiêng. Hoang hoải sắc vàng trên cỏ

Vẽ đêm trăng mờ. Quạnh quẽ hơi may

 

Khẽ khàng sợi tóc trên tay, điểm sương màu mây gió

Ta vẽ mùa thu ký ức

Mùa đông quanh quẩn đâu đây

 

Người mù không tin cảnh vật u sầu

 

Tiếng hát, lời ru không dành cho người điếc

Người câm không thể nói yêu thương

 

Kẻ cô đơn đâu biết, tình yêu đòi hỏi đủ đường

Kẻ bần hàn chỉ cần một chút

Của nhìn lên đang than vãn, chán chường

 

Nỗi buồn trần gian bay lên, đậu xuống

 

Tiếng chim lảnh lót véo von

Đời chim biết giấu tiếng lòng héo hon

 

Cánh chim vô tình trần gian đuôi mắt

Xa xăm hiu hắt

Nỗi niềm chân chim

Người với ta

 

Đôi bờ soi gương mà tìm nhau mòn mỏi

Chút vui  buồn không biết gửi đi đâu

 

Cơn lũ tràn bờ. Vồ vập phù sa, cỏ rác

Nỗi cô đơn trôi theo dòng nước bạc

Ngước nhìn… xanh ngát trời mây

 

HUỲNH THANH LIÊM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *