Thơ 1-2-3 Huỳnh Thanh Liêm: Khi đàn bà làm thơ

Họ thấy mình trong những người đàn bà khác/ Họ nói về yêu với ghét đàn ông// Họ viết về “trời mưa bong bóng phập phồng”,/ Về tủi hờn của kiêu sa khuê các. Câu thơ rất xúc động/ Câu thơ biết an lòng nhưng vần gieo khao khát, chờ mong!

Nhà thơ Huỳnh Thanh Liêm

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Khi đàn bà làm thơ

 

Họ thấy mình trong những người đàn bà khác

Họ nói về yêu với ghét đàn ông

 

Họ viết về “trời mưa bong bóng phập phồng”,

Về tủi hờn của kiêu sa khuê các. Câu thơ rất xúc động

Câu thơ biết an lòng nhưng vần gieo khao khát, chờ mong!

 

Mê mải đi chùa

 

Thế phận nhân duyên chưa tới

Danh phận, an nhiên… còn đợi

 

Từ bi ở cao, rất cao

Hay tín chủ ngày càng đông, phiên độ trì chưa vội

Mai lại rằm. Lễ vật, hoa tươi!

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Hợp với tan hai phía nửa bập bênh

 

Quanh quẩn đời nhau

Không thể và có thể

 

Hãy nhận ra nhau!

Xin đừng quá trễ!

Cay đắng, ngọt ngào đâu đễ nguôi quên

 

Vết xước ngàn khơi mây trời vá víu

 

Lý trí chân thành

Hẹn ước gió mây trôi

 

Xót xa lần hồi sau cơn mê cuồng vội

Tàn đêm hương quỳnh lay nhức nhối

Chờ mong lững lờ trăng trôi.

 

Mọi cái tôi đều còn ngày bối rối

 

Cái tôi hai phía một mặt người

Cái tôi thật thà, cái tôi giả dối

 

Đổi trắng thay đen phải đâu là biến đổi

Cúi đầu bất lực hay vơ vào thách thức?

Vật vã cái tôi tử tế bên đời.

 

Em nhận ra… em là đàn bà

 

Tủi phận cả khi ngỡ mình hạnh phúc

Độ lượng cả khi xót xa đau uất

 

Mùa thu biết giấu mình trong sắc lá

Em xanh tươi, em úa vàng. Biết lặng lờ yên ả

Lắng từng cơn sóng quặn lòng sâu.

 

HUỲNH THANH LIÊM (KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *