Thơ 1-2-3 Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Bạn đi đã về phía đoàn người hành hương!?

Những dấu xanh trên phố Online…// Mỗi ngày chúng ta nhìn thấy nhau/ Những thân quen tự nhiên như cuộc sống vốn có// Một hôm tôi mở bạn… Tôi không thấy bạn nữa/ Bạn đi đã về phía đoàn người hành hương!?/ Tôi bật khóc. Bạn đã biến mất cùng những dấu xanh…

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga ở Tiền Giang

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Những con chữ và mùa xuân bên khung cửi online

 

Em không dệt lụa bằng tơ

Dệt những con chữ lên khung cửi online

 

Những bài học giãn cách về lòng trắc ẩn

Mùa  xuân vàng lên cánh mai đầu ngõ

Dẫu biết phím enter vẫn chờ những kết thúc xanh!

 

Hành trình từ trái tim hôm qua

 

Giữa những cơn lốc trắng

Bụi đỏ và con đường xanh

 

Em vẽ thanh âm trên ngón cỏ

Lụa là và tinh khiết

Cơn gió trổ mùi hương thị chín trên nhành trái tim!

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Dưới ngày khai sinh

 

Em viết về một loài hoa

Ẩn cư và thanh khiết

 

Từng chuỗi trăng non đầu đông

Treo  những bông tuyết  lấp lánh

Từ vết tay mẹ mùa sen trổ biếc mắt xanh

 

“Về nghe Sài Gòn nghe lụa hát

 

Kìa em, thơm một đóa phương đông”

Tôi mở mùa xuân  bằng trang sách

 

Chờ gió từ phương em thơm về

Lòng bỗng an nhiên bao dung lạ

Nhớ nụ cười em Sài Gòn ơi!

 

Những dấu xanh trên phố Online…

 

Mỗi ngày chúng ta nhìn thấy nhau

Những thân quen tự nhiên như cuộc sống vốn có

 

Một hôm tôi mở bạn… Tôi không thấy bạn nữa

Bạn đi đã về phía đoàn người hành hương!?

Tôi bật khóc. Bạn đã biến mất cùng những dấu xanh…

 

Sau một ngày!

 

Những hạt nước cựa mình thôi thúc sáng!

Nằm yên trong vùng yên

 

… Vỡ trong tiếng vỡ

Những chiếc cốc pha lê chạm vào nhau

Lạ chưa…Không có tiếng động nào!?

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Và một bài thơ…

 

Trên tay em tôi nghe những sợi tóc nối dài

Di chuyển và khao khát

 

Những thư lá mùa thu cô đơn

Xôn xao nghe mùi hương phục sinh

Trên đĩa ngày… trổ loài thơ xanh biếc!

 

Em cắn ngập dấu trăng

 

Quả táo xanh

Rụng thơm mùa cổ tích…

 

Ta trốn vào vết môi lá;

Lặng nghe mùa dương cầm xanh biếc

Giai điệu valse xanh nồng lên vũ hội trăng!

 

Từ trong cỏ khô những tiếng ve chín mùi mận đỏ

 

Mùa hạ đi qua kẽ tay

Vết mi xanh còn lại trên khăn lụa

 

Những tia nắng xanh trong khu vườn cũ

Lắng nghe tiếng chim vành khuyên hót

Mặt trời  ru gì phía những đoá Huỳnh Anh…

 

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA (TIỀN GIANG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.