Thơ 1-2-3 Lê Đỗ Lan Anh: Những bước chân lạc vào lịch sử

Bên họng súng có tiếng thép hồi sinh/ Đứa trẻ móc thời gian trên lưng trần trụi// Chiếc áo len màu sọc đỏ vẽ đường bay/ Cuộc di tản của những viên đạn/ Trám lấy tuổi thơ vết sẹo trên răng loài người

Nhà thơ trẻ Lê Đỗ Lan Anh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Tiếng bom dội vào đêm tàng thức

 

Lỗ đạn tròn như viên ngọc trên ngón tay chạm màu quá khứ

Hàng triệu năm đóng đinh lòng kiêu hãnh

 

Không phải nó mà là ý nghĩ

Lòng tham vô hạn tróc lên từ ánh sáng ngoại biên

Kí sinh sự vĩ đại tạo tác chiến tranh

 

Những bước chân lạc vào lịch sử

 

Bên họng súng có tiếng thép hồi sinh

Đứa trẻ móc thời gian trên lưng trần trụi

 

Chiếc áo len màu sọc đỏ vẽ đường bay

Cuộc di tản của những viên đạn

Trám lấy tuổi thơ vết sẹo trên răng loài người

 

Những cái xác chưa từng nằm yên

 

Trong vùng chính não ký ức đột kích mảnh bom bay

Tiếng bước chân rơi vào bóng tối và khói súng

 

Người đàn bà khỏa trần trên đường ray nhân loại

Tội ác trong veo như giọt sữa non đầu đời

Bóng lên trên môi đứa trẻ tiếng pháo thay lời ru

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Lương tri chỉ là liều thuốc an thần

 

Những chiếc rìu tạo ra bởi tổ tiên loài người

Những chiếc sừng mất đi bởi các con của loài người

 

Sinh mạng được bới lên từ đường rơi

Chiến tranh được xé ra để gìn giữ

Sự phân chia đồng bộ trong những tế bào hình răng cưa

 

Chiếc áo nhuộm bùn ít hơn nhuộm máu chiến tranh

 

Chúng ta đã mặc chúng qua hàng triệu năm

Và lộng lẫy bởi những ý nghĩ

 

Sự tàn phá mang gương mặt khôi hài

Như chú hề trích lục những vở kịch buồn

Phía sau gương mặt sáng bóng là trũng màu tăm tối

 

Đi qua vùng xác sống tìm một sự chết

Trong chính kịch của thể người

Phát tán sự bạo tàn để tạo lòng lương thiện

 

Thổi phồng lòng dũng cảm để lấp sự nhút nhát

Và vì thế máu luôn đóng băng trên họng súng

Trong ngân hàng chất đầy vàng và mùi xác sống

 

Ngọt như lưỡi dao

 

Chưa đủ để tràn vào ký ức

Và lịch sử sẽ được viết lại bằng máu

 

Trên bia mộ và trong cả dòng tự

Lòng tham như biên độ ánh sáng biến thiên loài người

Hàng triệu hay tỉ người đã chết trong luân hồi cuộc chiến.

 

Vĩnh Long, 4.2022

LÊ ĐỖ LAN ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.